Tô Niệm Tinh thở ra một hơi nhẹ nhõm, hóa ra không phải bà A Hương kinh ngạc vì cô tính rất chuẩn mà là vì bà ta quen tên bắt cóc đó. Vừa rồi cô xem video cũng biết A Anh trong miệng bà A Hương chính là cô con dâu của bà ta. Chị họ và anh rể bị xe tông, sinh tử chưa rõ, vậy mà gã lại bế con nhà người ta đi, lương tâm của thằng em họ này bị chó ăn rồi sao?
Bà A Hương có được tin tức, ngay sau đó đã muốn phóng như bay đi tìm A Phong ngay, Tô Niệm Tinh nhìn sắc trời lại bảo: “Đã muộn lắm rồi, đợi ngày mai hãy đi ạ.”
Bà A Hương điên cuồng gật đầu: “Đúng đúng đúng, bà phải tìm A Anh hỏi địa chỉ của thằng em họ nó, bà chỉ biết thằng kia ở Nguyên Lãng, là một ngư dân thôi, nhưng không ngờ nó lại dám bắt cóc cháu gái của bà. Thằng du côn trời đánh đó, nó…”
Bà ta văng một tràng từ ngữ thô tục ra, vừa chửi vừa khóc, khóc mệt rồi lại vội vàng nắm tay Tô Niệm Tinh: “Cảm ơn cháu, nếu không phải có cháu tính ra thì có khả năng cả đời này bà cũng không gặp lại được cháu gái nhỏ mất.”
Tô Niệm Tinh gãi đầu: “Cháu cũng không chắc mình có tính đúng không nữa?”
Bà A Hương sững sờ một lúc rồi lắc đầu: “Chắc không có liên quan đến A Anh đâu, cô ta đã tái hôn rồi, bà nghe hàng xóm nói người đàn ông kia đến sau này mới quen cô ta.”
Tô Niệm Tinh thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”
Sắc trời đã không còn sớm nữa, Tô Niệm Tinh còn phải trở về làm cá viên cho nên rời khỏi đường Paterson. Lúc đi ngang qua sạp hàng của thím Phúc và chú Phúc thấy có rất nhiều khách vẫn đang xếp hàng, lo lắng cá viên này mai không đủ cho bọn họ bán cho nên Tô Niệm Tinh chào hỏi bọn họ một tiếng rồi về thôn.
Mấy ngày tiếp theo đấy, cô đều đang làm cá viên, thi thoảng cũng sẽ hỏi chú Phúc và thím Phúc muốn biết liệu bà A Hương có đến đường Paterson bày sạp không?
Tuy rằng không phải ngày nào chú Phúc và thím Phúc cũng tới đường Paterson bán hàng nhưng khi bọn họ trở về sẽ đi ngang qua con đường này, có điều, mãi vẫn chẳng nhìn thấy bà A Hương đâu.
“Thím nghe nói bà A Hương có được tung tích của đứa cháu gái nên đi tìm người rồi. Mấy vị khách muốn tới xem quẻ cũng đang tìm bà ấy nhưng đều không tìm được.” Bà A Hương tính cho Trư Nhục Vinh chuẩn như vậy, vất vả lắm hàng xem quẻ mới khởi sắc được một chút, đáng tiếc bà ta đã bỏ lỡ mất cơ hội tốt để kiếm tiền, nếu như Vịnh Đồng La có chuyện lớn xảy ra, chuyện mới sẽ che lấp mất chuyện cũ, chỉ sợ sẽ không còn ai nhớ đến chuyện của Trư Nhục Vinh nữa. Bà A Hương cũng không thể kiếm được tiền nữa.
Chẳng qua, thím Phúc cũng có thể hiểu được sự sốt ruột của bà A Hương mong muốn tìm lại được cháu gái: “Nếu lần này thật sự có thể tìm được vậy thì tốt quá.”
Chú Phúc lại thấy không khả quan cho lắm: “Tìm được cháu gái thì bà ấy cũng không có quyền nuôi, đứa con chắc hẳn vẫn thuộc về mẹ ruột.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



