Thẩm Khả Di cố ý hạ xuống nói: "Mấy ngày nay nhà các cậu không phải không có người sao, nhưng hình như lúc trước tôi có nhìn thấy có người lén lút đi lại gần nhà cậu!"
Người đang lén lút đó còn không phải là cô ta sao?
Phương Thanh Nghiên biết Thẩm Khả Di bình thường sẽ hay đi dạo ở cửa nhà cô, nên trên mặt cô cũng không đổi sắc, hỏi: "Người nào?"
“Là một bà lão, thoạt nhìn rất hung dữ... " Thẩm Khả Di cố ý hạ thấp giọng, nói:" Tôi đã hỏi bọn Vương Kha, bọn họ nói là có chút giống bà nội cậu.”
Phương Thanh Nghiên nhăn mày lại, Lưu Bội Trân đã tới đây rồi sao?
Thẩm Khả Di đương nhiên là đang nói dối, tiền trong tay Lưu Bội Trân còn chưa tiêu hết, sao lại có thể tới nhanh như vậy được chứ? Cô ta chẳng qua là muốn nhắc nhở Phương Thanh Nghiên mà thôi.
Bởi nếu dựa đúng theo nội dung vở kịch trong sách kia, thì tất cả chuyện này đều sẽ xảy ra vào nhiều năm sau, mà ai có kiên nhẫn chờ lâu như vậy được chứ?
Hiện tại Thẩm Khả Di vẫn còn đang buồn rầu làm sao giải quyết tốt chuyện này, thì cô ta nào biết Phương Thanh Nghiên đã bỏ lại một câu - -
“Tôi biết rồi, cám ơn cậu đã nói cho tôi biết tin tức này.”
Tiếp theo, rầm một tiếng, cô đã đóng cửa lại!
Thẩm Khả Di trợn tròn mắt.
Phương Thanh Nghiên căn bản không đem những lời kia của Thẩm Khả Di để ở trong lòng. Bởi nếu Lưu Bội Trân thật sự lén lút đến xem, chỉ cần không trực tiếp tìm tới cửa, vậy sẽ không có phiền toái gì lớn. Hiện tại việc bà ta xuất hiện mà vẫn không rên lên một tiếng này, hơn phân nửa là đang giám thị mẹ cô, xem có cái gọi là "gian phu" xuất hiện hay không, bà ta chỉ muốn bắt tại trận mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



