“Mùi gì vậy?”
Lúc này đột nhiên sau lưng cô đột nhiên truyền đến một trận kinh hô, không khỏi dọa cho Phương Thanh Nghiên nhảy dựng.
Khi cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thẩm Khả Di đứng ở phía sau tấm rèm cửa sổ nhà cô ta mà nhìn chằm chằm vào bên này.
Đáy mắt Phương Thanh Nghiên hiện lên một tia mất kiên nhẫn, cô thiếu chút nữa đã quên cách vách còn có một Thẩm Khả Di.
Thẩm Khả Di trừng to mắt, ba bước thành hai bước đi tới, nói: "Thì ra là măng chua, ngửi thấy mùi này tôi còn tưởng là bún ốc chứ!”
Nghe nói như thế, Phương Thanh Nghiên nhướng mày, hỏi: "Cậu biết bún ốc sao?”
Thẩm Khả Di không nghĩ tới Phương Thanh Nghiên sẽ chủ động nói chuyện với mình, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Mấy ngày hôm trước Phương Thanh Nghiên không ở nhà, cô ta đau khổ chờ vài ngày, thật vất vả mới gặp được người trở lại, kết quả vừa gõ cửa vẫn không ai để ý đến.
Đừng tưởng rằng cô ta không biết, Phương Thanh Nghiên mấy ngày nay đều ở nhà, chỉ là cô không muốn phản ứng mà thôi.
Điều này làm cho lòng tự trọng của Thẩm Khả Di bị sỉ nhục nghiêm trọng, cô ta cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Nào biết, hiện tại Phương Thanh Nghiên lại chủ động nói chuyện với mình.
“Đương nhiên tôi biết bún ốc rồi, tôi còn đặc biệt thích ăn nữa là đằng khác.” Ánh mắt Thẩm Khả Di dừng lại ở canh xương trong nồi, lại nhìn bún ngâm cùng với hành tây đã thái sẵn bên cạnh, kinh ngạc nói: "Cậu đang làm bún ốc sao?”
Phương Thanh Nghiên cũng không phủ nhận.
Nhìn Phương Thanh Nghiên múc ra một bát bún sườn măng chua chẳng ra gì, Thẩm Khả Di phì cười một tiếng: “Bún ốc không phải làm như vậy!”
Động tác Phương Thanh Nghiên dừng lại, giương mắt nhìn cô ta, nói: "Vậy làm như thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)