Mẹ nói, bên trong này là cha.
Du Du run rẩy hai tay, bới chiếc hộp sắt ra.
Ngón tay cô bé toàn là cước, vừa đỏ vừa sưng, cử động nhẹ là đau thấu tim.
Nhưng cô bé vẫn nắm chặt chiếc hộp sắt, như nắm cọng rơm cứu mạng.
Lý Đại Cường vẫn đang khoác lác với gã mặt sẹo ở đằng kia.
"Anh Đao Ba yên tâm, con nhóc này cứng cáp lắm, đánh không chết được đâu."
Nhân lúc bọn họ không để ý.
Du Du dùng mấy ngón tay nhỏ chỉ có chút xíu móng tay, ra sức cạy mép hộp sắt.
Chiếc hộp sắt đã bị gỉ sét.
Rất khó mở.
Du Du sốt ruột đến nỗi nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
"Cha ơi... giúp Du Du với...”
Cô bé thầm niệm trong lòng.
Có lẽ là do cha con tương thông.
Có lẽ là người đàn ông chưa từng gặp mặt kia linh thiêng trên trời.
"Cạch" một tiếng.
Chiếc hộp sắt mở ra.
Bên trong không có tiền.
Cũng không có đồ ăn.
Chỉ có một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng và một chiếc vòng cổ được xâu từ các loại vỏ đạn.
Tấm ảnh rất lớn, được gấp lại đặt bên trong.
Du Du cẩn thận mở ra.
Trong ảnh có bảy người đàn ông.
Họ mặc quân phục giống nhau, cười vô cùng rạng rỡ.
Tuy là ảnh đen trắng nhưng khí chất nam tính phả vào mặt khiến chuồng bò âm u lạnh lẽo dường như cũng ấm lên một chút.
Du Du không quen những người khác.
Nhưng cô bé nhận ra ngay người đàn ông ở chính giữa.
Đó là người mà mẹ đã chỉ lên những vì sao và kể cho cô bé nghe.
Đó là cha.
Cha trông đẹp trai thật.
Còn đẹp trai hơn chú Nhị Cẩu đẹp nhất trong thôn cả vạn lần.
Cha đang cười.
Cha đang nhìn Du Du cười.
Trái tim nhỏ của Du Du đập mạnh một cái.
Cảm giác máu mủ tương thông đó khiến cơn đau toàn thân cô bé cũng giảm đi mấy phần.
Cô bé lật tấm ảnh lại.
Mặt sau có viết một dòng chữ.
Nét chữ mạnh mẽ, rắn rỏi, toát ra một vẻ ngông cuồng.
Du Du không biết chữ.
Nhưng mẹ đã dạy cô bé đọc câu này.
Mẹ bắt cô bé học thuộc một nghìn lần, một vạn lần.
"Nếu cha có gặp nạn, sáu người anh em này chính là cha của con!"
Du Du áp chặt tấm ảnh vào ngực.
Tờ giấy ảnh lạnh lẽo, giờ phút này lại như mang theo hơi ấm.
Mình có cha.
Mình có bảy người cha.
Du Du không phải là đứa trẻ hoang.
Du Du không phải là con hàng lỗ vốn không ai cần.
Đúng lúc này.
Một bóng đen bao trùm lên.
Lý Đại Cường đã phát hiện ra hành động nhỏ của Du Du.
Hắn ta sải mấy bước tới, mắt lộ hung quang.
"Trong tay cầm cái gì đó?"
"Có phải là tiền riêng mà con mẹ chết bằm của mày giấu không?"
Lý Đại Cường nghèo đến phát điên rồi.
Hắn ta cảm thấy chỉ cần là đồ cất giấu, chắc chắn có giá trị.
"Đưa đây!"
Lý Đại Cường đưa tay ra giật.
Du Du không biết lấy đâu ra sức lực.
Cô bé nhét mạnh tấm ảnh và chiếc vòng cổ bằng đạn vào trong áo bông của mình.
Giấu sát vào da thịt.
Sau đó cả người co lại thành một cục, che chắn lồng ngực thật chặt.
"Không đưa!"
"Đây là của tôi!"
"Đây là cha!"
Du Du hét lên.
Đây là thứ cuối cùng của cô bé trên thế giới này.
Không ai được cướp đi!
Lý Đại Cường không giật được đồ, tức đến điên người.
Da đầu như sắp bị xé toạc ra.
Du Du đau đến chảy nước mắt.
Nhưng cô bé không buông tay.
Bàn tay nhỏ của cô bé che chặt lồng ngực.
Đó là ảnh của cha.
Không thể làm nhàu được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


