Cú ngã này không hề nhẹ, gã mặt sẹo rên hừ hừ hai tiếng, dường như sắp tỉnh lại.
Du Du nhanh tay lẹ mắt, nhặt một hòn đá bên đường, thuần thục đập thêm một phát vào sau gáy gã.
"Ngủ đi."
Du Du ra lệnh bằng giọng sữa hung hăng.
Gã mặt sẹo nghẹo đầu sang một bên, hoàn toàn ngoan ngoãn.
Du Du phủi bụi trên tay, quàng sợi dây lại lên vai, như một chú kiến nhỏ không biết mệt mỏi, kéo lê con mồi khổng lồ, bắt đầu chặng đường cuối cùng.
Đoạn đường này dễ đi hơn trong núi nhưng cũng khó đi hơn.
Dễ đi vì đường bằng phẳng.
Khó đi vì đông người.
Xe cộ trên đường dần đông lên, những người đi xe đạp mặc áo bông dày cộp, vội vã đi lại.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt kinh hãi, ghét bỏ, nghi ngờ nhìn tổ hợp kỳ lạ này.
Một đứa trẻ đen đến mức không nhìn rõ ngũ quan, đang kéo lê một người lớn không rõ sống chết.
Có người chỉ trỏ.
"Con nhà ai thế kia? Sao lại ra nông nỗi này?"
"Kia là người chết à? Trời ơi, có cần báo cảnh sát không?"
"Đừng lo chuyện bao đồng, trông giống ăn mày, không chừng là ăn vạ đấy."
Cô bé men theo hướng chỉ dẫn của biển báo, từng bước từng bước lê đi.
Bụng đã đói đến mất cảm giác, trong dạ dày như có một bàn tay đang khuấy đảo, đau rát như lửa đốt.
Nhưng Du Du không dám dừng lại.
Cô bé sợ một khi dừng lại, hơi sức này sẽ tan biến.
Cuối cùng, khi mặt trời lên, Du Du dừng bước.
Cô bé ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, đôi mắt to tròn tức thì bừng lên ánh sáng rực rỡ.
Ở cuối con đường, sừng sững một cánh cổng hùng vĩ.
Đó là cánh cổng lớn nhất mà cô bé từng thấy trong đời.
Hai bên cột được dán gạch men màu đỏ, trước cổng có hai chú mặc quân phục cầm súng đứng thẳng tắp như hai cây tùng.
Quan trọng nhất là trên đỉnh cổng có một ngôi sao năm cánh màu đỏ khổng lồ.
Dưới ánh bình minh, ngôi sao năm cánh ấy lấp lánh tỏa sáng, như muốn chiếu rọi ra cả những giọt nước mắt trong đáy mắt Du Du.
"Ngôi sao...”
Du Du lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như cái ống bễ rách.
Cô bé run rẩy đưa tay, lấy chiếc hộp sắt trong lòng ra, mở nắp, lấy tấm ảnh.
Cô bé giơ tấm ảnh lên, so sánh với ngôi sao năm cánh kia.
Giống hệt!
Thật sự giống hệt trên mũ của cha!
Người cha trong ảnh, tuy không nhìn rõ mặt nhưng dáng người đó, khí thế đó, giống hệt nơi này.
"Cha...”
Nước mắt Du Du cuối cùng cũng không kìm được nữa, tuôn trào rửa trôi lớp bụi than trên mặt, để lại hai vệt trắng.
"Du Du đến rồi... Du Du tìm được nhà rồi...”
Cô bé muốn cười nhưng khóe miệng vừa nhếch lên, đôi môi khô nứt đã rỉ ra những giọt máu.
Cô bé muốn chạy đến đó nhưng đôi chân nặng như đeo chì.
Cô bé chỉ có thể kéo lê "bao rác" nặng trịch kia, từng bước, từng bước, tiến về nơi thiêng liêng ấy.
Lúc này cả người cô bé dính đầy bụi than và vết máu, tóc tai rối bù như tổ quạ, trên người quấn một chiếc bao tải rách. Chân cô bé không có giày, đôi bàn chân trần vừa đen vừa đỏ ửng, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân máu mờ mờ trên nền tuyết.
Cô bé như một con quỷ nhỏ bò ra từ địa ngục nhưng lại đang xông lên lần cuối cùng về phía ánh sáng của thiên đường.
Gần rồi.
Gần hơn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

