“Anh...” Chân Châu lại chuẩn bị lên tiếng thì anh trai to con mím môi, giành lời trước cô một bước: “Cô không nên ngủ ở đây, quanh đây có rắn, rất nguy hiểm.”
Rắn???
Chân Châu nổi da gà khắp người, cô lập tức cảnh giác nhìn ngó xung quanh, may quá, không phát hiện bóng dáng con rắn nào. Chỉ có điều mặt cô đột nhiên lúc này lại nhói đau, cô không nhịn được kêu “á” một tiếng, dùng tay sờ lên mới nhớ ra trước khi ngủ mình còn đắp dưa chuột.
“Đau quá.” Chân Châu sờ sờ mặt, ôi trời đất ơi, không những đau mà còn hơi nóng ran nữa. Cô hoảng sợ, sao thế này, dưa chuột mọc hoang này có độc sao?
Người đàn ông trước mặt nhíu mày, ngồi xổm xuống nhặt những lát dưa chuột rơi trên mặt đất lên, nói: “Đây là dưa chuột mọc hoang, có gai, có thể đã bị rắn trườn qua.”
Chân Châu: !
Sắc mặt cô gần như thay đổi ngay lập tức, cô lao đến bên bờ suối, nhoài người xuống soi bóng xuống nước. Chà, mặt cô quả thật đã đỏ bừng sưng tấy cả một mảng.
Chân Châu chưa từng gặp tình cảnh thế này bao giờ, ngay lập tức hoảng hồn nhìn về phía người đàn ông: “Thế, thế phải làm sao, anh có thể giải độc rắn không...”
“...”
“Không sao đâu, đây không phải độc rắn, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi.”
Chân Châu bĩu môi: “Thật không, tôi không tin!”
“...”
Đối diện với lời cảm ơn của Chân Châu, người đàn ông dường như mắt điếc tai ngơ, chỉ lẳng lặng nhặt chiếc gùi tre và lưỡi liềm dưới đất lên rồi quay lưng bỏ đi. Chân Châu chợt nhớ tới lời nhắc nhở của hệ thống ban nãy, lập tức xông đến trước mặt anh ta: “Anh đợi đã!”
Chân Châu chạy đến trước mặt người đàn ông, nhìn anh ta từ đầu đến chân một lượt. Cũng tại ban nãy cô quá hoảng loạn nên không nghe rõ hệ thống nói gì, nhưng có thể khẳng định chắc chắn là, người đàn ông này tuyệt đối có liên quan đến kỹ năng của cô.
Chân Châu muốn kéo dài chút thời gian để tìm ra “chiếc chìa khóa” này, vì thế cô cố ý dùng giọng điệu chất vấn hỏi: “Vừa nãy anh lén lút đứng cạnh tôi làm gì? Con gái nhà người ta ngủ mà anh cũng có thể nhìn sao?”
Người đàn ông liếc nhìn cô với ánh mắt vô cùng kỳ lạ, chẳng buồn đoái hoài, vẫn định quay người bước đi. Chân Châu sốt ruột: “Cẩn thận tôi tố cáo anh tội lưu manh đấy nhé!”
Cô vốn dĩ chẳng có khái niệm gì về tội lưu manh, chỉ là từng thấy qua trong những cuốn tiểu thuyết trước đây, bây giờ cũng chỉ là buột miệng nói ra, ai ngờ trên mặt người đàn ông lập tức hiện lên sự tức giận.
“Đang bắt rắn!”
Lại là rắn, toàn thân Chân Châu run lên. Lúc này cô mới nhìn rõ trong gùi tre của anh ta dường như thấp thoáng có nửa khúc da rắn. Da đầu cô tê rần, đột nhiên có chút hối hận vì dùng lời lẽ khích bác anh ta.
“Sao không nói gì nữa?” Người đàn ông hỏi ngược lại.
Chân Châu không muốn nhận túng, vươn cổ cãi: “Ban ngày ban mặt làm gì có rắn, rõ ràng là anh...” Còn chưa đợi Chân Châu nói hết câu, sắc mặt người đàn ông đột ngột thay đổi.
Anh ta trở tay rút phắt cây liềm sau lưng, ném mạnh về phía Chân Châu, lưỡi liềm xé gió lướt sượt qua mang tai cô.
Chân Châu sợ đến mức chết đứng, cô không ngờ người đàn ông này lại ném dao về phía mình. Nhưng giây tiếp theo, cô nhìn thấy người đàn ông lướt qua người cô, trên tảng đá cô vừa nằm ban nãy chình ình hai đoạn thân rắn vẫn đang vặn vẹo, đã bị lưỡi liềm chém làm đôi.
“Á!”
Giây tiếp theo, bên bờ suối bùng nổ âm thanh lớn nhất mà một thiếu nữ có thể hét lên được.
****
Người đàn ông cau mày lùi lại hai bước, trên mặt hiện rõ hai chữ thiếu kiên nhẫn. Chân Châu mất một lúc mới lấy lại được bình tĩnh, cô mang theo chút cảm kích nhìn về phía người đàn ông đối diện. Ban nãy nếu không có anh ta, con rắn kia chắc chắn đã cắn cô rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)