Tháng 4 năm 1979.
Trong khoảng sân nhỏ của nhà họ Chân ở thôn Đào Am, Chân Châu đang ngồi xổm trước bếp lò đun củi, ngoài sân văng vẳng tiếng ném đồ loảng xoảng xen lẫn tiếng chửi rủa ầm ĩ.
“Cũng không thèm nhìn xem mấy giờ rồi! Cơm nước vẫn chưa xong!”
Người vừa cất lời là Trần Hồng, mẹ kế của Chân Châu. Cô vẫn lặng lẽ nhóm lửa nấu cơm, nhưng chừng đó vẫn không cản được sự bất mãn từ bà ta.
Cho đến khi Chân Đường trở về.
Thái độ của Trần Hồng đối với con gái ruột quả thực khác một trời một vực. Hai mẹ con nói cười rôm rả đi vào nhà, lúc đi ngang qua nhà bếp, Chân Đường cong đuôi mắt hoa đào, nhướng mày hỏi: “Chị có cần em giúp một tay không?”
Chân Châu mấp máy môi, còn chưa kịp mở lời thì Trần Hồng đã kéo tuột Chân Đường vào nhà: “Mặc xác nó, đi, xem quần áo trước đã!”
Chân Châu cúi đầu, không nói thêm lời nào.
Sau khi vào nhà, nụ cười trên mặt Trần Hồng xun xoe đến mức nếp nhăn xếp thành từng tầng. Bà ta kéo tay áo con gái ruột, chỉ trỏ: “Mau xem này, mấy thứ này hôm nay mẹ phải nhờ người mua từ Hợp Tác Xã mua bán trên thành phố đấy, toàn là những hoa văn đang thịnh hành nhất bây giờ, con xem có ưng không? Đợi hai ngày nữa người nhà họ Chu đến cửa, con phải ăn diện cho thật xinh đẹp vào nhé!”
Chân Đường liếc mắt nhìn lướt qua, quả thực đều là những hoa văn rất hợp thời, nhưng hiện tại... Cô ta khẽ mỉm cười: “Mẹ à, anh Chu Húc sống trên thành phố, kiểu con gái xinh đẹp nào mà chẳng từng gặp, mấy thứ này e là anh ấy đã nhìn đến phát ngán rồi.”
Trần Hồng ngẩn người: “Thế, thế phải làm sao?”
“Con nhớ là trước đây bác gái chẳng phải có để lại cho chị cả xấp vải sao? Cái loại hoa nhí màu hồng phấn ấy?”
Trần Hồng nhíu mày: “Cái thứ đó... Cũ mèm rồi mà? Mẹ con ranh đó để lại thì có thể là thứ tốt đẹp gì cơ chứ, con chị con lại còn coi như bảo bối, đừng thèm lấy của nó!”
“Không, con cứ muốn cái đó cơ.” Chân Đường hiểu rất rõ, năm 79 vừa mới mở cửa, người ta chuộng nhất là những màu sắc sặc sỡ có phần dung tục như đỏ đào, hồng đậm. Chu Húc đã gặp bao nhiêu cô gái xinh đẹp sành điệu, càng là những màu sắc mộc mạc, thuần khiết thì lại càng thu hút được ánh mắt của anh ta.
Còn về chuyện cũ kỹ ư? Cô ta vốn dĩ là một cô gái làm nông quê mùa, lấy đâu ra nhiều quần áo mới như vậy?
Trần Hồng không nghĩ được sâu xa đến thế, thấy con gái ruột thích, lại liếc nhìn đứa con gái lớn đang ở bên ngoài, bà ta cắn răng: “Được! Gọi chị con vào đây.”
Trong lòng Chân Đường đắc ý, lập tức đi ra ngoài gọi người. Chẳng mấy chốc, Chân Châu đã bước vào.
Bà ta và Chân Thắng Lợi đều là qua một đời chồng, một đời vợ, khi gả đến đây cũng coi như là nhắm trúng gia cảnh nhà họ Chân dẫu sao cũng coi như khấm khá.
Vợ trước chết sớm, chỉ để lại một đứa con gái nhỏ nên bà ta chẳng có nỗi lo tranh giành gia sản, chỉ là không ngờ được rằng, sau khi gả vào thì gia cảnh nhà họ Chân lại ngày một sa sút. Bản thân lại không sinh được con trai, thế nên bà ta trút toàn bộ cơn giận lên đầu đứa con gái lớn này.
Trần Hồng nói rõ ý đồ, Chân Châu vẫn đứng im không hé răng. Trần Hồng sốt ruột, đập mạnh một tát lên bàn kháng: “Có được hay không? Mày cũng phải rặn ra một tiếng chứ!”
Chân Châu ngẩng đầu lên, lúc này Chân Đường mới nhìn rõ sắc mặt cô có chút không bình thường, một màu đỏ ửng kỳ lạ. Cô nhịn nửa ngày mới thốt lên: “Dì... Dì có thể cho tôi chút tiền, để tôi đến trạm xá khám thử được không?”
Trần Hồng không nhận ra sự bất thường, ngược lại còn bị tiếng “dì” này kích thích không nhẹ. Bao nhiêu năm nay, Chân Châu vẫn nhất quyết không chịu đổi cách xưng hô, điều này chẳng khác nào lúc nào cũng đang nhắc nhở bà ta chỉ là kẻ tục huyền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



