Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Diệp Hồng Trân cảm thấy có chỗ không đúng, cơ mà nghe qua hình như đúng như thế thật nhỉ?
Lý Yến và Phương Thải Vân đang nấu ăn trong bếp, nghe hai chị em đối thoại bên ngoài mà buồn cười, cười “phụt” một tiếng, nhỏ giọng với Phương Thải Vân: “Dì cũng biết chém gió, thợ nguội bậc 7 mà cùng cấp với quân trưởng.”
Phương Thải Vân tính tình ôn hòa, cười thôi không nói gì thêm.
Lý Yến chỉ nói trong bếp với Phương Thải Vân, chứ không đời nào dám ra ngoài vạch trần Diệp Hồng Quyên.
Cô còn cầu mong Nhan Như Ý có thể gả được vào nhà quân trưởng, đó mới thật sự là cửa nhà cao sang. Mười nhà họ Thẩm còn không bằng nổi một sợi tóc nhà người ta.
Có điều chắc người ta chẳng nhìn đến cô em chồng đâu. Môn hộ như vậy, cô em chồng không trèo cao lên nổi..
Diệp Hồng Quyên vẫn đang thuyết phục Diệp Hồng Trân: “Chị đừng quan tâm cấp bậc làm gì. Chỉ cần cậu ấy chính chắn, gia đình hiểu chuyện, đối xử tốt với Như Ý là được. Gả cao chưa chắc đã khổ, gả thấp cũng chưa chắc sung sướng. Nhà họ Thẩm với nhà mình coi như môn đăng hộ đối đi, mà có nuôi ra cái gì đâu không, xem thử cái cậu Thẩm Chí Dân đó Không phải em nói chứ, Như Ý chia tay với nó là đúng. Gả cho nó rồi, cuộc sống về sau e là chẳng được vui vẻ gì cho cam."
Diệp Hồng Quyên vốn nhìn Thẩm Chí Dân không thuận mắt, bắt được cơ hội là mắng vài câu.
Lý Yến trong bếp nối lời: “Dì nói đúng. Em gái của vợ Quốc Khánh, nhà bên chồng làm trưởng phòng ở Cục Công Thương, nói ra thì cô ấy gả cao hơn. Mà kết hôn bao nhiêu năm nay, vợ chồng vẫn hòa thuận, ba mẹ chồng cũng thương. Mẹ xem trong khu mình, con gái lớn của kỹ sư Trần, Phượng Linh, bên nhà chồng sống có ra sao đâu. Nghèo rớt mùng tơi. Chồng thì đủ tật xấu, lười còn hay nổi nóng, đánh Phượng Linh suốt, ba mẹ chồng thì chẳng biết điều. Phượng Linh đúng là xui tám đời gả vào nhà đó. Khuyên ly hôn thì không chịu, không biết cô ấy cố gắng làm cái gì.”
Diệp Hồng Trân nói: “Ly hôn dễ thế nào, có hai đứa con rồi. Ly xong con thì sao? Với lại, ly hôn rồi nó ở đâu? Về nhà mẹ đẻ chen chúc với em dâu không phải bị ghét chết à? Phượng Linh cũng bất đắc dĩ. Bản thân không có bản lĩnh, tính lại mềm yếu, nhà mẹ đẻ không chống lưng, chỉ còn cách cố chịu. Ráng đi, ráng tới lúc con lớn, biết bênh mẹ thì đỡ.”
Lý Yến: “Nhỡ sau này con nó bất hiếu thì chẳng phải khổ cả đời?”
Diệp Hồng Trân: “Bản thân nó không kiên cường thì trách ai?”
…
Nói một hồi thì lệch đề tài.
Diệp Hồng Quyên: “Ê, đang nói Như Ý mà sao kéo sang Phượng Linh rồi.”
Phương Thải Vân bưng dĩa thức ăn từ bếp ra: “Con thấy, cứ để hai người gặp thử. Hợp hay không mình không quyết được, phải hỏi ý Như Ý. Con bé tìm đối tượng cũng phải hợp ý em ấy.”
Diệp Hồng Quyên: “Đúng đó. Nhưng mà đoàn trưởng Tống sắp đi công tác, chắc đoạn này không gặp được.”
Diệp Hồng Trân bị thuyết phục: “Chắc có ảnh chứ? Để Như Ý xem ảnh trước, xem có vừa mắt không rồi hẳn quyết định có đi không.”
Không ai hiểu con gái bằng mẹ. Con gái thích đẹp trai, ít nhất phải qua cửa dung mạo trước đã.
Đang nói thì Nhan Như Ý dắt xe vào sân.
Diệp Hồng Quyên gọi: “Như Ý, đưa dì một tấm ảnh của con, ảnh chụp một mình con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
