Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nhan Như Ý nói xong, thấy Hà Tại Hiền ngẩn người không nói, tưởng ông không tin phán đoán của cô, hoặc bị câu cuối đả kích.
Dù sao cũng là mua bằng tiền thật, e rằng tốn không ít, kết quả một cái là giả màu, một cái là đồ mỹ nghệ giả cổ, tiền mất oan, còn uổng cả cảm tình, nhất thời sợ là không nuốt trôi.
Cô liền an ủi: “Anh cũng đừng vội. Cũng có thể tôi nhìn nhầm. Anh có thể nhờ người trong nghề xem lại.”
Xem gì nữa, năm món “đồ cổ” này đã được giám định xong từ lâu, y như Nhan Như Ý vừa nói.
Lấy cho Nhan Như Ý xem, là để xem mắt của cô thế nào.
Không có mắt nhìn nghề lão luyện, loại gốm vẽ màu quả thật khó mà nhìn ra, nhất là gặp người vẽ giỏi.
Bình thuốc hít của ông là dựa trên gốm mộc mà giả dáng đời Càn Long, nói trắng ra, chính là hàng mô phỏng chất lượng cao. Ông đã mời mấy chuyên gia xem, gõ nghe tiếng, soi đèn, đủ cách mới phân biệt ra được.
Còn Nhan Như Ý chỉ nhìn bằng mắt mà nhận đúng, hỏi sao ông không kinh sợ?
Tuổi còn trẻ mà đã có bản lĩnh như vậy, đó chính là thiên phú, ông trời thưởng cho bát cơm!
Hà Tại Hiền vội nói: “Không không không, tôi tin đồng chí Nhan. Đồng chí Nhan, còn một món nữa, nhờ đồng chí xem giúp.”
Nói xong, ông lấy từ túi du lịch ra một hộp gỗ vuông bằng gỗ đỏ. Bên trong là nhung đen, bọc từng lớp một. Gỡ xong mấy lớp, hiện ra một chiếc đĩa sứ trắng, trong mịn như ngọc. Ông cẩn thận đặt trước mặt Nhan Như Ý.
Nhan Như Ý hiểu ra, mấy món vừa rồi chỉ là mở màn, là Hà Tại Hiền mang đến để thăm dò cô. Chiếc đĩa trắng này mới là món chính.
Nếu năm món trước cô không nói trúng, cái đĩa này e rằng cũng chẳng lấy ra.
Cô không thấy khó chịu. Hai người không quen, lần đầu gặp mặt, người ta dựa vào đâu để tin cô?
Hà Tại Hiền đưa một đôi găng tay trắng cho cô. Nhan Như Ý nhận lấy, đeo găng, nhấc đĩa lên xem một cái rồi đặt lại.
“Sứ trắng giữa đời Đường. Niên đại tính ra khoảng một nghìn một trăm năm. Tính ra là năm 884 đời Đường.”
Trong đồ gốm đời Đường, Tam thái là nổi danh nhất, nhắc đến gốm Đường là nhắc Tam thái. Nhưng sứ trắng đời Đường không hề thua Tam thái.
Gốm đời Đường phân làm ba: Xanh ở nam, trắng ở bắc, Tam thái song song tồn tại. Trong đó trắng chính là men sứ trắng.
Về độ quý, men xứ trắng hơn xa Tam thái. Chỉ là Tam thái vì màu sắc rực rỡ, hợp mắt nên mới được hậu thế ca tụng.
Đĩa sứ trắng của Hà Tại Hiền, năm cánh hoa nhọn, toàn thân không trang trí, men bóng mịn sạch, đúng là bảo vật thật, khó trách ông trân quý như vậy.
Giờ trong mắt Hà Tại Hiền, nhìn Nhan Như Ý chẳng khác gì nhìn thần tiên. Cô nói là sứ trắng đời Đường thì chính là sứ trắng đời Đường!
Chiếc đĩa này là ông mới đào được từ dân gian với giá hai mươi đồng, ông vẫn chưa chắc, mời mấy người trong nghề đến xem, có người nói thật, có người nói giả, chẳng thống nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)