Vừa hay chưa đến giờ phát tin thời sự, trên màn hình là phim hoạt hình.
Lục Hiểu Hiểu cũng ngồi xuống bên cạnh, chuẩn bị xem cùng em.
Đúng lúc này, bà cụ Lục bỗng kích động bật dậy khỏi ghế, chỉ tay vào Lục Hiểu Hiểu hét lớn:
"Đồ vô dụng, đừng quên mày đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục rồi! Cút khỏi nhà tao ngay!"
Lục Hiểu Hiểu gật đầu đồng tình: "Đúng, tôi với nhà họ Lục đã cắt đứt rồi. Nhưng chẳng phải chính con trai của bà chiều nay ở cổng làng tuyên bố, mời dân làng Dương Liễu đến xem tivi sao? Tôi là dân làng Dương Liễu, tất nhiên không thể phụ lòng tốt của nhà bà rồi!"
Bà cụ Lục nghe thấy câu đó thì càng thêm tức giận, lập tức xông đến chắn trước mặt Lục Hiểu Hiểu và Lục Kiều Kiều, không cho Kiều Kiều xem tivi.
“Cút! Đồ hạ tiện mất nết, ai cho mày mặt mũi ở lì nhà tao? Đã nói nhà này không hoan nghênh mày, còn trơ trẽn bám riết không buông!”
Lục Kiều Kiều đang xem hoạt hình đến đoạn gay cấn đột nhiên bị chắn mất tầm nhìn, đành phải nhổm người, nghiêng đầu cố xem tiếp.
Bà cụ Lục vung tay tát thẳng qua, nhưng lần này sắc mặt Lục Hiểu Hiểu lạnh hẳn xuống, giơ tay chặn lại rồi kéo mạnh sang một bên.
Bà cụ Lục mất đà, ngã lăn xuống đất.
Bà ta vốn đã đau nhức toàn thân, giờ lại ngã thêm cú nữa, lập tức rên rỉ thảm thiết vang cả sân.
Mấy người dân làng đến xem tivi thấy ầm ĩ thế thì cũng mất hứng, lục đục kiếm cớ rút lui.
Lục Kiến Quân còn đang định nhân cơ hội ra oai, ai ngờ chưa kịp khoe mẽ thì người ta đã bỏ đi gần hết, tức đến tím mặt.
“Lục Hiểu Hiểu, mày còn muốn quậy tới khi nào nữa hả?” Lục Kiến Quân nghiến răng, tức giận nhìn chằm chằm cô.
Lục Hiểu Hiểu nhún vai, mặt mũi ngây thơ:
Kiều Kiều vẫn đang say mê xem hoạt hình thì đột nhiên chương trình kết thúc, chuyển sang quảng cáo.
“Chị ơi, hết phim rồi.” Kiều Kiều hơi tiếc nuối nói.
“Vậy mình về trước, mai chị lại đưa em qua xem tiếp.” Lục Hiểu Hiểu dỗ dành.
Lục Kiều Kiều lưu luyến liếc nhìn màn hình, rồi ngoan ngoãn gật đầu.
“Vâng ạ, Kiều Kiều nghe lời chị.”
Hai chị em cứ thế thản nhiên rời khỏi nhà họ Lục. Lục Kiến Quân và bà cụ Lục tức đến nghiến răng ken két, nhưng lại chẳng làm gì được Kiều Kiều.
Về đến khu nhà thanh niên trí thức, Kiều Kiều hào hứng kể lại nội dung bộ hoạt hình vừa xem cho mẹ nghe.
Mẹ Lục nghe con gái líu lo, ánh mắt tràn đầy yêu thương, miệng cũng tươi cười rạng rỡ.
“Kiều Kiều, vậy sau này nhà mình cũng mua một cái tivi nhé?” Lục Hiểu Hiểu cười hỏi.
Kiều Kiều nghe vậy thì vui sướng ra mặt:
“Dạ! Nếu nhà mình cũng có tivi thì tuyệt quá rồi!”
Mẹ Lục nghe vậy thì thoáng lo lắng, quay sang nói:
“Hiểu Hiểu, chắc tivi đắt lắm đúng không con?”
Lục Hiểu Hiểu hiểu mẹ đang nghĩ gì, liền trấn an:
“Mẹ à, dù bây giờ nhà mình còn khó khăn, chưa mua nổi tivi, nhưng con tin chắc sau này cuộc sống sẽ ngày càng khá hơn. Đến lúc đó, không chỉ tivi, ngay cả tủ lạnh chúng ta cũng mua được!”
Mẹ Lục nhìn ánh mắt kiên định của con gái, lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn.
“Ừ, mẹ cũng tin. Sau này nhất định nhà mình sẽ sống tốt hơn.”
...
Đêm khuya yên ắng, cả thôn đều đã chìm vào giấc ngủ, một bóng dáng nhỏ nhắn lặng lẽ rời khỏi khu nhà trí thức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)