Lục Kiều Kiều nghe nói có thịt ăn thì lập tức nhảy cẫng lên vui mừng.
“Tuyệt quá, tuyệt quá, tối nay có thịt ăn rồi!”
Trước kia ở nhà họ Lục, trừ khi Lục Kiến Quốc về phép, ba mẹ con họ mới được ăn chút thịt, còn nếu ông không có nhà thì cùng lắm họ chỉ được ngửi mùi thịt mà thôi.
Ngược lại, hai anh em Lục Lai Phúc mỗi lần nhà có thịt là phần của họ luôn nhiều nhất.
Mẹ Lục nhìn Lục Kiều Kiều vui mừng chỉ vì có thịt ăn, trong lòng vừa chua xót vừa xót xa.
Nhưng bà nhanh chóng thấy nhẹ lòng hơn, rời khỏi nhà họ Lục chưa chắc đã là sai, ít nhất giờ mua được thịt thì con gái bà cũng được ăn.
Tối đến, mẹ Lục vào bếp làm một đĩa thịt kho, một đĩa gà xào ớt, thêm một bát canh trứng cà chua.
Lục Kiều Kiều vừa đến bàn ăn, thấy mâm cơm thịnh soạn như vậy thì cảm giác hạnh phúc tràn đầy.
“Mẹ ơi, món mẹ nấu thơm quá đi mất, tối nay con phải ăn no mới được.”
Mẹ Lục nhìn Lục Kiều Kiều đầy yêu thương, trách yêu: “Cái miệng con là ngọt nhất đấy, chưa ăn đã khen rồi.”
Lục Kiều Kiều lè lưỡi cười nói: “Món mẹ nấu, chưa ăn con cũng biết chắc chắn là ngon rồi!”
Lục Hiểu Hiểu bưng cơm ra, nói tiếp:
“Ngon thì ăn nhiều vào nhé, lát nữa ăn xong chị dắt em đi xem tivi.”
Lục Kiều Kiều nghe nói được xem tivi thì càng vui hơn, liền đón lấy chén cơm chị bưng ra, bắt đầu ăn ngon lành.
Ánh mắt mẹ Lục đầy nghi hoặc nhìn sang Lục Hiểu Hiểu, hỏi:
“Hiểu Hiểu, con định dẫn Kiều Kiều sang nhà trưởng thôn xem tivi hả?”
Cả thôn Dương Liễu chỉ có nhà trưởng thôn là có tivi, nên mẹ Lục theo phản xạ nghĩ rằng con gái sẽ sang đó xem.
Không ngờ Lục Hiểu Hiểu lại lắc đầu.
“Không phải đâu mẹ, chiều nay chú hai vừa từ công xã mua về một chiếc xe đạp với cái tivi. Lúc con đi ngang qua cổng thôn còn nghe chú hai mời mọi người tối đến nhà ông ta xem tivi đó.”
Nghe nói Lục Kiến Quân mua xe đạp với tivi, tâm trạng mẹ Lục lập tức trùng xuống.
Với điều kiện nhà họ Lục thì không thể nào tiết kiệm được từng ấy tiền để mua xe đạp và tivi, chắc chắn đó là tiền mà trước đây Kiến Quốc gửi về.
Vậy mà hôm nay bà cụ Lục còn muốn cướp luôn cả khoản tiền trợ cấp cuối cùng của mẹ con bà.
Lục Hiểu Hiểu nhận ra mẹ đang không vui, liền khẽ khuyên:
“Mẹ, đừng buồn nữa, bây giờ mình đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục rồi, sau này nhất định sẽ sống ngày càng tốt.”
Mẹ Lục nhìn Lục Hiểu Hiểu, khẽ gật đầu: “Ừ, sau này nhất định sẽ sống tốt hơn.”
Sau đó Lục Hiểu Hiểu cũng không nhắc lại chuyện nhà họ Lục nữa, mà nói sang tình hình bên công xã.
“Mẹ, hôm nay con ra công xã thấy có khá nhiều người bắt đầu bày sạp làm ăn rồi.”
Ban đầu mẹ Lục không mấy để tâm, chỉ yên lặng lắng nghe, nhưng không ngờ Lục Hiểu Hiểu nói tiếp:
“Mẹ, mấy hôm nữa con định ra công xã xem thử có thể làm chút buôn bán gì không.”
Mẹ Lục sợ nếu lại như mấy năm trước, việc Lục Hiểu Hiểu buôn bán sẽ bị quy là hành vi tư bản.
Kiếp trước Lục Hiểu Hiểu sống không lâu, nhưng cô từng thấy nhiều người gan lớn dám làm ăn đã kiếm được bộn tiền. Đến tận lúc cô và nhà họ Lục đồng quy vu tận, trên kia vẫn không hề có động thái như những năm trước, ngược lại càng ngày càng có nhiều người làm buôn bán nhỏ.
“Mẹ, từ sau khi phục hồi thi đại học, đã có người bắt đầu làm ăn buôn bán rồi, chừng đó năm qua cũng đâu thấy bị bắt như trước nữa. Hơn nữa mẹ xem, giờ nhiều thứ trong hợp tác xã cũng không cần tem phiếu nữa, có lẽ chính sách bây giờ đã thay đổi rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


