“Mẹ, Kiều Kiều sao rồi?” Cô hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Kiều Kiều bị hai đứa Lai Phúc đá ngã xuống đất, mẹ cũng không biết có bị thương chỗ nào không.” Khuôn mặt mẹ cô đầy lo lắng.
Lục Kiều Kiều khẽ lau giọt nước mắt ở khóe mắt mẹ, nhẹ giọng an ủi: “Mẹ, con không sao, không đau đâu, mẹ đừng lo.”
Nghe em gái bị hai thằng nhóc nhà kia đá ngã, mắt Lục Hiểu Hiểu như bốc lửa. Hồi nãy cô lẽ ra nên đá chết chúng luôn mới phải.
“Mẹ, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?” Cô cố nén giận, hỏi bằng giọng lạnh tanh.
Mẹ cô vốn không muốn nói để cô đỡ lo, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo kia, cuối cùng bà vẫn kể lại mọi chuyện.
“Mẹ chờ con ở đây, con đi lấy lại đồ của chúng ta.”
Lục Hiểu Hiểu đứng bật dậy, sắc mặt đằng đằng sát khí, sải bước vào nhà.
Lúc trước nghe tiếng con cháu gào khóc ngoài sân, bà cụ Lục cũng định ra xem có chuyện gì, nhưng vừa rồi bị Lục Hiểu Hiểu đá một cú quá mạnh, giờ đau đến mức không ngồi dậy nổi.
Chỉ có thể nằm trên giường, nôn nóng chờ Nguyễn Chiêu Đệ vào báo tin.
Nghe thấy tiếng bước chân, bà ta vội vàng hỏi: “Mẹ thằng Hai đâu rồi? Lai Phúc nhà mình sao thế?”
Nhưng vừa dứt lời, bà ta phát hiện người bước vào lại là Lục Hiểu Hiểu. Hình ảnh cú đá ban nãy lập tức hiện lên trong đầu bà ta, sắc mặt tái nhợt.
“Mày... Đồ sao chổi, mày lại định làm gì?”
Lục Hiểu Hiểu bật cười lạnh: “Tôi là sao chổi thì bà là cái gì? Sao chổi đời đầu à?”
“Mày...”
Bà cụ Lục tức đến nghẹn họng. Nếu không phải đánh không lại, bà ta đã lao lên cấu xé cô từ lâu.
Lục Hiểu Hiểu không buồn để ý đến bà ta, đi thẳng đến giường, gom hết đồ đạc mà hai anh em Lai Phúc vừa cướp mang đi ra.
“Không được lấy! Đây là đồ nhà họ Lục! Mày không còn là người nhà này nữa, không có quyền động vào đâu!” Bà cụ Lục gào lên chói tai.
Nhưng Lục Hiểu Hiểu coi như không nghe thấy gì, cứ thế gom đồ rồi xách ra ngoài.
Cô sắp xếp lại mọi thứ rồi bảo mẹ và em gái đợi ở sân.
“Hiểu Hiểu, sao thế? Còn quên gì à?” Mẹ cô hỏi.
Lục Hiểu Hiểu gật đầu: “Vâng, đúng là quên một việc.”
Cô tìm một cây gậy to bằng cổ tay người lớn, dưới ánh mắt của mẹ và Nguyễn Chiêu Đệ, cô đi vào hai căn phòng mà ba mẹ con từng sống.
Sau đó, cô dùng gậy chọc mạnh lên mái nhà.
Chẳng mấy chốc, mái ngói bắt đầu rơi xuống loảng xoảng.
Gỡ ngói xong, cô không biết từ đâu lôi ra thêm một cái búa sắt, bắt đầu đập loạn lên tường.
Và rồi, trước mắt bà ta là cảnh tượng khiến bà ta như phát điên.
Hai căn phòng nguyên vẹn ban nãy, giờ chỉ còn là đống đổ nát.
“Lục Hiểu Hiểu! Con khốn kiếp! Mày không chết tử tế được đâu! Đền nhà cho tao!”
Lục Hiểu Hiểu vứt búa xuống đất, nhìn bà ta nhếch mép cười lạnh: “Nhà của bà? Bà già lẩm cẩm rồi à? Hai căn này rõ ràng do ba tôi bỏ tiền ra xây, sao lại thành nhà bà?”
Nhà họ Lục có năm phòng: một phòng của bà cụ, một phòng của vợ chồng Lục Kiến Quốc, một của vợ chồng Lục Kiến Quân, một của anh em Lai Phúc – Lai Tài, một của Lục Hiểu Hiểu với Lục Phán Đệ, vừa đủ ở.
Sau này Lục Kiều Kiều chào đời, Nguyễn Chiêu Đệ cứ khăng khăng đòi mỗi thằng con trai phải có một phòng riêng, bảo ở chung chật chội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

