Dịch Nam mỉm cười tự tin: "Cửa hàng của chị nằm trên con phố sầm uất nhất Thủ đô, lưu lượng khách rất đủ. Hôm qua em có xem qua quần áo trong tiệm, kiểu dáng đều đi đầu xu hướng, lại kết hợp với các yếu tố văn hóa truyền thống, tạo nên một phong cách “Tân Trung Hoa” rất riêng biệt.”
“Qua đó có thể thấy chị là một người dám đổi mới nhưng không xa rời thẩm mỹ đại chúng. Nhưng tiệm lại bán hàng không được tốt lắm. Theo em thấy, nguyên nhân là do chị định vị khách hàng chưa đủ chính xác, công tác quảng bá cũng không đủ, khách hàng căn bản không biết ở đây có một cửa hàng độc đáo như thế này."
Bác gái Lý nghe đến đây thì lòng lạnh toát, nói thế này liệu có được nhận vào không hả trời?
Dịch Nam nói tiếp: "Nếu là em, em sẽ định vị chính xác nhóm khách hàng mục tiêu. Sau đó dựa trên sở thích của họ để quảng bá, đưa danh tiếng của thời trang Tú Lệ vang xa khắp Thủ đô."
Lời cô vừa dứt, trong tiệm im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Bác gái Lý và Lưu Lâm đồng loạt nhìn về phía Vương Dung đang ngồi trên ghế.
Dưới vẻ mặt bình thản của Vương Dung là một tâm hồn đang dậy sóng. Nhân tài! Cô gái nhỏ này chỉ vài câu đã chỉ ra vấn đề chí mạng của cửa hàng này rồi.
"Phong cách “Tân Trung Hoa” à?” Cái từ này thực sự quá hợp gu của chị!
Hồi lâu sau, chị nở nụ cười rạng rỡ, đứng dậy tiến tới ôm chầm lấy Dịch Nam: "Chào mừng em gia nhập Tú Lệ!"
Dịch Nam đã sớm đoán được đối phương sẽ giữ mình lại, cô ngọt ngào đáp: "Cảm ơn chị chủ, em sẽ cố gắng hết sức."
Vương Dung cười nói: "Sau này cứ gọi chị là chị Dung thôi."
Đúng lúc này, có hai mẹ con bước vào trong cửa hàng. Dịch Nam đưa mắt ra hiệu cho bác gái Lý, bác gái Lý nhanh chóng tiến lên đón tiếp: "Chào mừng quý khách, hai người xem ưng mẫu nào có thể thử ạ? Có cần tôi giới thiệu giúp không?"
Hai mẹ con thấy tiệm vắng vẻ, vốn định rời đi ngay, nhưng thấy nhân viên nhiệt tình nên vẫn bước vào trong.
Bác gái Lý rất thông minh, dựa theo những gì Dịch Nam vừa nói, bà ấy tán dương kiểu dáng và phong cách Tân Trung Hoa lên tận trời xanh. Hai mẹ con chọn vài bộ mặc thử, Dịch Nam lại chọn thêm vài món phụ kiện để phối cùng, hai mẹ con hài lòng thanh toán tiền rồi mang đồ đi.
Vương Dung rất hài lòng với bác gái Lý, chị đưa ra mức lương 40 đồng một tháng cho cả hai, còn bảo họ chính thức đi làm vào ngày mai.
Dịch Nam chọn một chiếc khăn lụa màu cà phê sữa mềm mại trong tiệm, vừa định trả tiền thì bị Vương Dung ngăn lại. Chị chủ vung tay một cái: "Tặng em đấy."
Dịch Nam nói lời cảm ơn rồi cùng bác gái Lý bước ra khỏi cửa tiệm.
Bác gái Lý nhìn Dịch Nam, cười bảo: "Nam Nam, sau này bác gọi cháu như vậy nhé? Thật sự cảm ơn cháu quá, nếu không nhờ cháu, bác cũng chẳng biết tìm đâu ra công việc lương cao thế này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)