Hóa ra, bác gái lúc nãy ở trung tâm thương mại là nhân viên của một cửa hàng trong đó, quen biết rộng với đám bảo vệ và nhân viên xung quanh. Bà ta lu loa lên là có kẻ sàm sỡ, khiến một đám người xúm lại xô đẩy, chửi bới ba người bọn họ suốt nửa ngày trời. Cuối cùng, Lăng Thư Hàm phải đưa thẻ quân nhân ra, lại tốn thêm một khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho đối phương thì cả ba mới thoát thân được.
Tôn Tố Nguyên đỏ bừng mặt: "Mẹ, mẹ cứ hỏi nó xem, rốt cuộc nó đã làm những gì?"
Bà cụ Lăng nghi hoặc nhìn sang Dịch Nam, chỉ thấy cô vẻ mặt vô tội mà lắc lắc đầu.
Tôn Tố Nguyên túm lấy Mộ Tây Tây: "Tây Tây, cháu nói đi, cháu đã nhìn thấy cái gì?"
Lúc này, Mộ Tây Tây thật sự rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Cô ta quá hiểu Lăng Thư Hàm, chỉ cần là cô gái mà gã nhắm tới thì hắn nhất định sẽ tìm mọi cách tiếp cận. Sau khi hai người kia rời đi, cô ta đã luôn để mắt theo dõi, cuối cùng cũng bắt gặp được hành động thân mật giữa hai người họ.
Cô ta vốn định nhân cơ hội này thêm dầu vào lửa để Tôn Tố Nguyên như con gà mái mẹ xông lên bảo vệ con trai mà xâu xé Dịch Nam.
Thế nhưng lúc xảy ra hỗn loạn ở cửa hàng, hoàn toàn lại chẳng thấy bóng dáng Dịch Nam đâu. Hơn nữa Dịch Nam lại còn rất giỏi giả vờ đáng thương, nếu bây giờ cô ta còn cố tình vu oan, chẳng những không đạt được mục đích mà còn khiến anh Thư Hàm và bà cụ nảy sinh ác cảm với mình nữa.
Nhưng cô ta cũng không dám đắc tội Tôn Tố Nguyên, thế là đành phải nói nước đôi: "Lúc đó đông người quá, chắc là Nam Nam bị chen lấn nên mới ngã vào lòng anh Thư Hàm thôi ạ..."
Tôn Tố Nguyên trừng mắt nhìn Mộ Tây Tây: "Mộ Tây Tây, lúc nãy cô đâu có nói như vậy!"
Lăng Thư Hàm cau mày, không ngờ vở kịch nực cười hôm nay lại do một tay Mộ Tây Tây khơi mào, người đàn bà này dám làm hỏng chuyện tốt của anh ta! Anh ta lên tiếng: "Mẹ, lúc đó Nam Nam đứng không vững, con chỉ đỡ cô ấy một cái thôi. Chắc là Tây Tây nhìn lầm rồi, mẹ đừng nghe cô ta nói bậy!"
Cả người Mộ Tây Tây cứng đờ.
Viền mắt Dịch Nam đỏ hoe: "Đều tại cháu không tốt, lần đầu đến trung tâm thương mại lớn như vậy nên nhìn đến ngây người, không chú ý đến dòng người xung quanh. Anh cả tốt bụng đỡ cháu, vậy mà chị Tây Tây lại nói như vậy, lỡ người khác hiểu lầm thì biết làm sao! Như vậy chẳng phải là làm lỡ dở việc tìm đối tượng của anh cả sao!"
Tôn Tố Nguyên nghe vậy thì ngẩn người. Đúng thế, nếu lúc nãy bà ta thật sự làm ầm lên với Dịch Nam ở trung tâm thương mại, để người ta hiểu lầm nhà họ Lăng nuôi một con hồ ly tinh mập mờ với con trai mình, thì còn nhà tử tế nào dám gả con gái cho con trai bà ta nữa!
Cũng may là chưa gây ra họa lớn, nhưng cứ nghĩ đến việc lúc nãy bị mấy mụ đàn bà béo ú túm cổ áo nhục mạ, một phu nhân quan chức nhiều năm như bà ta làm sao chịu nổi nỗi nhục này. Bà ta liền ném thẳng chiếc túi xách trong tay vào đầu Mộ Tây Tây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)