Người bán hàng vẫn không chịu bỏ qua: “Tôi làm sao biết mấy người có chạy không? Tôi mặc kệ, trước hết cô phải trả tiền cái đã!”
Mộ Tây Tây không muốn dây dưa thêm nữa, chỉ có thể hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“65 đồng.”
“Đắt vậy cơ á?”
“Đây là chiếc áo sơmi có chất liệu tốt nhất trong cửa hàng chúng tôi đấy.”
Mộ Tây Tây nghĩ một lát nữa là có thể trả lại hàng rồi, thế nên mới lấy hết tiền trong túi ra đưa cho người bán hàng, sau đó nhanh chóng đuổi theo qua bên kia.
*
“Thư Hàm!”
Lăng Thư Hàm thấy mẹ mình đang vội vã chạy đến, không khỏi hỏi: “Mẹ, sao mẹ xong nhanh vậy?”
“Cái con hồ ly tinh kia đâu?”
Lăng Thư Hàm nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?”
Tôn Tố Nguyên đi vòng qua con trai, nhìn quanh một lượt ngoài mặt tiền cửa hàng nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Dịch Nam đâu.
Bà ta nhìn về phía gian thay quần áo, đột nhiên vén rèm lên.
“A!” Tiếng kêu sắc nhọn vang lên từ trong phòng thay đồ.
“Tìm người mà bà tìm kiểu này à?” Bác gái kia túm cổ áo của Tôn Tố Nguyên, kéo bà ta vào một góc hẹp.
“Mọi người đến xem một chút đi!” Ngay lập tức, một đám đông tụ tập lại, đứng xung quanh để hóng chuyện.
Dáng người Tôn Tố Nguyên gầy gò, sao có thể chống lại sức lực của bác gái mập mạp này được? Bị túm một cái, bà ta loạng choạng suýt ngã.
Chiếc áo sơmi phát ra một tiếng “soạt”, bị xé ra một mảng lớn.
“Mẹ!” Lăng Thư Hàm vội vã chạy tới đỡ lấy bà ta.
Mộ Tây Tây vừa mới chạy đến là đã chứng kiến một màn như vậy rồi. Cô ta ngây người một lúc, chuyện gì thế này? Dịch Nam đâu? Cô ta rõ ràng thấy Dịch Nam vào phòng thử đồ mà!
Lúc này, Dịch Nam vòng qua đám đông, đi ra ngoài cửa trung tâm thương mại.
Lẽ ra cô định tránh mặt Lăng Thư Hàm, không ngờ lại trùng hợp mà tránh được một màn tai họa như thế này.
Trong tiểu thuyết cũng không hề có đoạn này, xem ra cô đến nơi này cũng đã làm thay đổi nội dung cốt truyện rồi. Sau này phải cẩn thận hơn mới được, không biết sẽ có thêm bao nhiêu bẫy rập đây...
Trước khi ra khỏi nhà, bà cụ Lăng đã dặn má Lý trộm đưa cho Dịch Nam một ít tiền. Có tiền trong tay, cô cần gì phải tham gia trò hề với ba người kia cơ chứ.
Dịch Nam bước ra khỏi trung tâm thương mại. Nơi này là trung tâm kinh đô, xung quanh có rất nhiều cửa hàng bán quần áo.
Cô bước vào một cửa hàng tên là “Tú Lệ”. Cửa hàng này có mặt tiền được bày trí khá tinh xảo, còn có đến hai tầng lầu nhưng lại rất vắng vẻ, chẳng thấy có người khách nào cả. Thế nhưng bên trong lại bày bán những bộ đồ rất thời thượng, đẹp mắt.
Một nhân viên cửa hàng khoảng ba mươi tuổi tiến lại gần: “Đồng chí, xin hỏi có món nào ưng ý không? Nếu cần thì tôi có thể giới thiệu giúp cô.”
“Tôi chỉ muốn mua vài món quần áo có kiểu dáng đơn giản thôi.”
Trong nhà có tên háo sắc Lăng Thư Hàm, còn có Mộ Tây Tây và Tôn Tố Nguyên như hổ rình mồi mà nhìn chằm chằm vào cô, thế nên cô cứ chọn những món đồ đơn giản, lịch sự là tốt nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)