Chương 25
Sau khi mua được thịt viên thì nóng lòng xúm lại với nhau ăn, bà cụ ở phía sau nhìn, nhảy dựng lên: “Ế, đều đừng ăn nữa, bớt lại cho người nhà chút, ăn chậm nhai kỹ có hiểu không? Lãng phí đồ ngon rồi.”
Một đám ông già xách ghế chuẩn bị đi đánh cờ tướng ngửi thấy mùi thơm cũng đi tới, thấy một đám nhóc ăn như hổ đói cũng hơi thèm, cũng dứt khoát mỗi người mua một cân bỏ vào trong túi, lúc đánh cờ tướng thì lấy một cái ném vào miệng, ăn như đồ ăn vặt.
Bận rộn đến hơn mười giờ, mọi người đã dần tản đi, Tiền Giai Ninh biết lúc này cũng có thể nghỉ ngơi nửa tiếng, đợi nhân viên công nhân viên tan ca sẽ còn bận hơn cả buổi sáng.
Cô lấy chút tiền tiêu vặt cho Tiền Gia Phong, để cậu ấy đến quây bán quà vặt mua chút đồ ăn và nước uống về. Cậu nhóc vui vẻ tung tẩy chạy đi, một lát sau đã ôm bốn gói mì ăn liền, mấy chai nước ngọt chạy về, hí hửng bày đồ cậu ấy mua cho Tiền Giai Ninh: “Mì ăn liền, hôm đó em ngửi mùi Vương Tiểu Thanh nhà bên cạnh chúng ta ăn, thơm lắm.”
Tiền Giai Ninh lấy cái nồi nhỏ trên xe xuống, đổ thùng nước lớn cô mang đến vào trong nồi, trong lúc đợi nước sôi thì bắt đầu xé gói mì ăn liền. Bà cụ sống ở tầng một đối diện đường nhìn thấy, bà ta rửa một mớ rau lấy hai quả trứng gà, bưng một âu canh đậu xanh đưa tới. “Hai hôm nay cháu của bà nếm không ít đồ cháu làm, mớ rau này cháu bỏ vào cho thêm vị.”
Tiền Giai Ninh cảm ơn, rồi gói vài viên thịt và viên củ cải cho bà cụ, thấy vậy bà cụ vội vàng xua tay. “Đồ bà đưa cũng không đáng mấy tiền, cháu đừng khách sáo nữa.” Tiền Giai Ninh cười, đặt vào trong tay của bà ta. “Buổi trưa lấy cho đứa nhỏ ăn ạ.”
Nghĩ tới dáng vẻ đứa cháu buổi sáng đã ăn một cân thịt viên còn chưa ăn đủ, bà cụ cũng không từ chối nữa, xách thịt viên cười nói: “Cháu xem này, lại làm cháu phung phí rồi. Gì nhỉ, lần sau cần dùng nước gì đó thì đừng tự mang nữa, cứ đến nhà bà lẫy, có gì cần giúp cũng nói với bà, đừng khách sáo nha!”
Tiền Giai Ninh cười híp mắt, đồng ý, đợi mà cụ rời đi, cô bỏ rau xanh và đập trứng vào bên trong, rất nhanh mì đã nấu xong, Tiền Giai Ninh múc một bát lớn cho Tiền Gia Phong, rồi lại đặt khoảng mười cái viên lên trên cho cậu ấy. Tiền Gia Phong ăn một miếng, thơm tới mức mắt đều híp cả lại. “Chị ơi, sau này trong nhà quét sân, lau sàn, giặt quần áo cứ để em làm tất, mỗi ngày chị chiên một bồn thịt viên cho em được không?”
Tiền Giai Ninh nhìn dáng vẻ nịnh bợ của Tiền Gia Phong, không khỏi bật cười. “Em đây là vì ăn mà bán bản thân rồi!”
Cáoác áo
Nếu bảo bán khoai tây và khoai tây nghiền chỉ để lại ấn tượng trong lòng đám trẻ con, vậy thịt viên này đã giúp Tiền Giai Ninh có được mức đô vêu thích siêu cao ở khu phía Tây thành phố này, dù là già hay trẻ hay là thanh niên đi làm, thì đều biết có cô gái bán thịt viên chiên vô cùng ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

