Lý Hồng Mai có ngoại hình của một cán bộ tiêu chuẩn với khuôn mặt tròn, lông mày thanh mảnh và mắt to, tóc để sau tai, trên người mặc kiểu áo Lenin, phía trên túi còn được giắt một chiếc bút máy. Tuy tuổi không còn trẻ, dáng người cũng hơi mập nhưng lại không hề có dấu hiệu số sẽ của người già bị lão hóa.
Văn phòng phụ liên chỉ có mình Lý Hồng Mai quản lí, bà ấy thấy hai cô rất quen mắt nhưng lại không nhớ ra tên.
Vạn Chân Chân liền vội vàng giới thiệu: “Xin chào, chủ nhiệm Lý, tôi là vợ của Vương Hoa, công nhân thuộc đội bảo trì trong nhà máy sản xuất đầu số 2, tôi tên Vạn Chân Chân.” Nói xong còn lôi kéo Tiền Tình giới thiệu: “Cô ấy cũng kết hôn với công nhân đội bảo trì trong nhà máy như tôi, chồng của cô ấy tên là Chu Hạo.”
Tiền Tình cũng lịch sự giới thiệu: “Tên của tôi là Tiền Tình."
Lý Hồng Mai đương nhiên có ấn tượng với hai người, đây không phải mấy người trẻ tuổi mới làm lễ kết hôn tập thể ngày hôm qua sao?
Mới kết hôn ngày đầu mà hôm sau đã đi tìm chủ nhiệm phụ nữ
Dù rất thắc mắc nhưng bà ấy vẫn bình tình nở nụ cười chào đón: “Hôm qua chúng ta đã gặp rồi, lúc đó tôi còn bảo hai cô gái này tài giỏi như vậy gả vào khu mỏ dầu thật khiến mọi người trong khu hãnh diện.”
Nói xong liền rót cho hai người một ly nước, sau đó mới hỏi: “Các người tới đây là có chuyện gì à?”
Lý Hồng Mai chỉ là một chủ nhiệm phụ nữ thì có thể làm gì được? Bà ấy chỉ có thể thuyết phục bọn họ, hứa khi có việc làm sẽ ưu tiên gọi họ trước thì đối phương mới chịu rời đi.
Vạn Chân Chân đưa tay chọc vào người Tiền Tình, hiện tại đã tới nơi rồi, lúc này Tiền Tình cần phải ra mặt mới được.
Nếu cô ta lại đứng ra tiếp thì sẽ để lại ấn tượng xấu cho chủ nhiệm phụ nữ.
Tiền Tình đảo mắt liền thấy bản đồ đường phố ở trong văn phòng.
Trong lòng tính toán một hồi liền hỏi: “Chủ nhiệm Lý, vừa rồi lúc đến đây tôi thấy chủ nhân của tòa nhà đối diện dọn ra ngoài rồi?”
Lý Hồng Mai cũng nhẹ nhõm khi nghe cô không nói gì về chuyện muốn sắp xếp công việc: “Đúng vậy, do lãnh đạo trong nhà máy ra chi thị đấy, báo là văn phòng đó phải chuyển đi, nếu không sẽ có người ra vào ầm ầm cả ngày làm cản trở học sinh đến trường."
Đôi mắt của Tiền Tình liền sáng lên: “Vậy lãnh đạo trong nhà máy có nói chỗ trống đó sẽ làm gì không?”
Lý Hồng Mai nghĩ một lúc, cảm thấy đây cũng không phải chuyện bí mật gì nên gật đầu đáp: “Nghe nói phòng đó sẽ đập đi rồi xây lại, dù sao tuổi thọ của nó cũng cũ quá rồi, nếu mặc kệ thì rất nguy hiểm
Tiền Tình hỏi tiếp: “Vậy cổng bên đó có phá không?”
“Chắc là không đâu, dù sao cũng chỉ có một gian phòng nhỏ, cũng không chiếm diện tích mấy.”
Cổng đó chính là một gian nhà trệt nhỏ, bên trong trơ trụi không có gì, trước đây có một người gác cống sinh sống ở bên trong, nếu tòa nhà văn phòng kia bị dỡ bỏ thì đối phương phải chuyển đến vị trí khác, căn nhà đó cũng bỏ trống.
Tiền Tình liền sốt sắng hỏi: “Vậy chị xem thử, tôi có thể thuê lại gian phòng đó từ nhà máy hay không?”
Lý Hồng Mai có chút khó hiểu: “Nói là căn nhà vậy chứ thực tế nó còn không được mười mét vuông đâu. Chi được tầm sâu đến bảy mét vuông là cùng à, cô thuê để làm gì vậy?”
Tiền Tình đáp: “Không phải hiện tại trời nắng nóng sao, tôi thấy người trong nhà máy muốn mua kem qua phải đi qua nhà máy số 3 bên kia. Chỗ đó cách ở đây rất xa, mua được kem về thì cũng chảy hết rồi. Những người bán kem lại không đến đây thường xuyên, cho nên tôi muốn dựng một quầy bán kem qua ở đó để mọi người không cần đi xa mua kem nữa.”
Lý Hồng Mai: “Cô mới kết hôn thôi mà, sao lại định làm cái này? Có phải trong nhà có khó khăn gì hay không?”
“Không phải, tại tôi ở nhà rảnh rỗi không có gì làm, cho nên định tìm chút việc để giết thời gian ấy ma!"
Lý Hồng Mai gật đầu: “Được, tôi sẽ hỏi dùm cô xem sao, dù sao chuyện này cũng không rắc rối.”
Gian phòng nhỏ để trống đó cho thuê cũng không được bao nhiêu tiền, nhưng tốt xấu gì cũng giải quyết được vấn đề việc làm cho một người nhà của công nhân trong nhà máy, như vậy thì đối phương cũng sẽ không chạy lại đây đòi sắp xếp công việc nữa.
Vạn Chân Chân ở bên cạnh vội gần chết, nhưng Tiền Tình thì ngược lại, còn có tâm trạng để ngồi nói chuyện kinh doanh buôn bán.
Quầy bán kem? Quầy bán kem gì chứ. Kiếm được có vài đồng, chưa kể đường xa mệt nhọc, hiện tại đã là tháng tám rồi, việc kinh doanh kem que này có thể làm được bao nhiêu ngày?
Nói chuyện chính đi chứ!
Tiền Tình nhìn Vạn Chân Chân đang vội vàng, sau đó cô như nhớ ra chuyện quan trọng, quay sang nói với Lý Hồng Mai: “Tôi mãi nói chuyện kia nên quên mất, hôm nay tôi đến đây để đi cùng với Chân Chân, cô ấy có chút việc muốn nhờ chị giúp đỡ!”
Vạn Chân Chân nghe vậy liền sững sở.
Cô ta cần nhờ giúp đỡ gì cơ?
Không phải Tiền Tình đến đây để phản ánh vấn đề sao?
Lý Hồng Mai liền nghiêm túc quay đầu lại hỏi Vạn Chân Chân: “Đồng chí Vạn có chuyện gì sao?"
Lúc này Vạn Chân Chân cũng không quan tâm đến việc phải đứng sau lưng để đẩy Tiền Tình ra mặt nữa, cô ta lập tức đứng lên nói: “Tiền Tình, cô đang nói gì vậy? Không phải cô tới đây tìm chủ nhiệm Lý ư?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)