Không giống những người khác, chỉ biết ngốc nghếch đưa ra một con số cố định mỗi tháng...
“Được! Một phần ba thì một phần ba! Cứ quyết định như vậy đi!” Giám đốc Lưu sảng khoái đồng ý.
Năm đó khi Thư Mạn còn sống, giám đốc Lưu rất coi trọng cô.
Hiện giờ lời ra tiếng vào bên ngoài bất lợi cho ông và Tống Ngọc Linh, tốt nhất vẫn là không nên nói gì.
Đợi sau này... từ từ tính tiếp...
“Giám đốc Lưu, về chuyện Diêu Quốc Hoa trả tiền cấp dưỡng cho Thư Tâm và Thư Lực, cháu còn có một yêu cầu nhỏ.” Diêu Thư Lạp đột nhiên giơ tay.
“Thư Lạp, cháu nói đi!” Giám đốc Lưu nhìn sang Diêu Thư Lạp.
Những yêu cầu con bé đưa ra hợp tình hợp lý, bây giờ đã nói còn có yêu cầu thì chắc chắn cũng có lý do.
Không hiểu sao giám đốc Lưu có thiện cảm với Diêu Thư Lạp.
“Là thế này... mỗi tháng khi Diêu Quốc Hoa lĩnh lương, cháu muốn nhờ phòng tài vụ của nhà máy khấu trừ trước phần tiền cấp dưỡng của Thư Tâm và Thư Lực.”
“Sau đó bọn cháu sẽ đến phòng tài vụ hoặc công đoàn nhận.”
“Cháu biết Diêu Quốc Hoa không muốn gặp bọn cháu. Tháng nào cũng phải đến xin tiền cấp dưỡng thì chắc chắn sẽ bị mắng vài câu.”
“Bọn cháu không muốn... bị người khác coi như đi xin ăn...” Diêu Thư Lạp cúi đầu, nhỏ giọng nói.
Giám đốc Lưu và các vị lãnh đạo khác nghe xong cảm thấy rất có lý.
Bây giờ mọi chuyện đã ầm ĩ đến mức này, ngay trước mặt bọn họ mà Diêu Quốc Hoa còn chẳng có thái độ tốt với mấy đứa trẻ.
Huống chi là sau lưng...
Người ta vẫn nói, có mẹ kế thì sẽ có cha dượng, câu này phải đúng thì người ta mới nói.
Hơn nữa, bản thân Tống Ngọc Linh có con phải nuôi. Mỗi tháng nhìn thấy ba chị em nhà họ Diêu đến lấy tiền, chắc chắn trong lòng chẳng vui vẻ gì...
“Được! Thư Lạp nói rất có lý.”
“Phòng tài vụ ghi chú lại, từ nay mỗi tháng khấu trừ một phần ba tiền lương và tiền thưởng của Diêu Quốc Hoa, sau đó chuyển cho công đoàn.”
“Khoản tiền này sẽ được phát cùng với tiền trợ cấp của công đoàn cho ba chị em Diêu Thư Lạp.”
“Ngoài ra, Thư Tâm và Thư Lực vẫn còn đi học. Các khoản học phí, phí cố định hằng năm, nhà máy sẽ chịu một nửa, nửa còn lại tiếp tục khấu trừ từ tiền lương của Diêu Quốc Hoa.”
“Lỡ sau này còn phát sinh khoản chi nào khác, ví dụ chẳng may bị bệnh cần chữa trị… Thư Lạp, nhớ đến báo với nhà máy!” Giám đốc Lưu mỉm cười nhìn mọi người có mặt.
Ngoại trừ Diêu Quốc Hoa mang vẻ mặt không cam lòng và Tống Ngọc Linh vẫn luôn cúi đầu, những người còn lại đều lên tiếng tán thành.
Mọi người cách sắp xếp của giám đốc Lưu là hợp lý nhất.
Ba chị em nhà họ Diêu đến thẳng công đoàn nhận tiền, như vậy sẽ không cần nhìn sắc mặt Diêu Quốc Hoa nữa.
Cậu cả Thư liên tục gật đầu.
Tháng nào cũng phải đến tận nơi xin tiền, có lẽ lúc đầu còn dễ… Rồi sau này thì sao?
Bị lạnh nhạt còn là nhẹ, ai biết sau lưng hai người kia sẽ mắng ba chị em thế nào.
Không tệ, sắp xếp như vậy rất tốt.
Yêu cầu thứ hai của Diêu Thư Lạp được giải quyết, bầu không khí trong phòng họp nhẹ nhõm hơn hẳn.
Xem đi, toàn là chuyện nhỏ!
Giải quyết đâu có khó!
Sắc mặt Diêu Quốc Hoa tuy khó coi, song kết quả hiện giờ đối với ông đã là rất tốt rồi.
Hộ khẩu được chuyển ra, căn nhà cũ không còn liên quan gì đến ông, sau này ông có thể ở ký túc xá của nhà máy.
Hơn nữa, Tống Ngọc Linh cũng có nhà. Tuy căn nhà không lớn, chưa đến ba mươi mét vuông nhưng vẫn đủ để ở.
Hai người đều là công nhân chính thức của nhà máy cơ khí, sau này cơ hội được phân nhà vẫn rất lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)