Không khỏi có chút đau lòng, vừa nhanh tay lẹ mắt gắp mấy cái bánh chẻo trong bát của mình cho cô ấy, vừa mở miệng chuyển hướng sự chú ý của cô ấy.
“Thu Hồng, cậu có biết gần đây có chỗ nào có thể bán đồ không?”
“Ở cổng sau trường chúng ta có một con phố, bán đủ thứ đấy.”
Dù Tống Thời Khê có nhanh tay đến đâu, Ngô Thu Hồng vẫn phát hiện ra, trả lời xong liền vội vàng gắp bánh chẻo trả lại: “Cậu tự ăn đi, tớ ăn thế này là đủ rồi.”
Món có thịt đối với côấy mà nói đều không hề rẻ, cô ấy không dám ăn của người khác.
“Ôi dào, cậu cứ ăn đi, đừng khách sáo với tớ.”
Tống Thời Khê không nói hai lời liền ngăn đôi đũa của Ngô Thu Hồng lại, nháy mắt tinh nghịch với cô ấy.
“Sau này tớ còn phải nhờ cậu giúp đỡ trong học tập và cuộc sống, cậu mà như vậy, tớ sao dám mở miệng?”
Nghe cô nói vậy, Ngô Thu Hồng mím môi, cuối cùng vẫn nhận lấy ý tốt của cô.
Đợi đến khi ăn một miếng bánh bao, cô mới sực nhớ ra Tống Thời Khê ban đầu nói là “bán” chứ không phải “mua”, chỉ khác một chữ, ý nghĩa đã khác xa rồi.
“Cậu muốn bán đồ gì sao?”
Tống Thời Khê cũng không giấu giếm, nói ra suy nghĩ của mình: “Tớ có rất nhiều quần áo chỉ mặc một hai lần, bây giờ tớ không muốn nữa, nên định bán rẻ đi gỡ gạc lại chút vốn.”
Tuy là quần áo cũ, nhưng mỗi món đều hợp với thẩm mỹ thời đại, giá cả đắt đỏ, vải vóc và đường may đều thuộc hàng nhất nhì.
Chỉ cần định giá hợp lý, mang tâm lý tiêu dùng “tiết kiệm là kiếm được”, sẽ có người mua thôi.
Hơn nữa, thời đại này rất nhiều người đều lớn lên bằng cách mặc quần áo cũ của người lớn tuổi, không coi trọng chuyện mới cũ lắm, khả năng chấp nhận tương đối cao.
Thêm vào đó, kiếp trước cô là blogger, về khoản ăn nói cô tự nhận mình không tệ, nên cô tự tin có thể bán được chúng, giúp ví tiền hồi máu.
Ý nghĩ này đã nảy ra vào tối hôm qua, chỉ là cô có chút băn khoăn về địa điểm bày sạp.
Cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy gần trường đại học là thích hợp nhất, con gái trẻ tuổi tương đối nhiều, quần áo càng dễ bán.
Hiện tại nghe Ngô Thu Hồng nhắc đến con phố ở cửa sau, trong lòng cô đã có chút ngứa ngáy, nóng lòng muốn đi xem ngay.
Ngô Thu Hồng nghĩ một lát, bên trong đó hình như cũng có bán quần áo, cô ấy nhỏ giọng đề nghị: “Vậy lát nữa ăn cơm xong tớ đi dạo với cậu nhé?”
Tống Thời Khê lập tức vui vẻ kêu lên một tiếng: “Vậy thì tốt quá, cảm ơn cậu Thu Hồng, tớ còn lo không tìm được đường, có cậu đi cùng tớ yên tâm hơn nhiều.”
Giọng cô hào hứng, trên mặt là sự vui mừng không giấu được, Ngô Thu Hồng lần đầu tiên nhìn thấy biểu cảm này trên mặt cô, không khỏi cũng cười theo.
Tống Thời Khê nhìn không chớp mắt, cuối cùng vẫn không chịu nổi sự cám dỗ, mua một phần bánh lăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)