Phương Kiếm Bình nhịn không được hỏi một câu: “Ý của ông là gì?”Trương Tiểu Phương không khỏi nói: “Anh thật là ngốc, là có người đi giày của anh để giả mạo thành anh đấy.”Tạ Lan khẳng định: “Vậy thì đó chính là Lưu Quý Tân rồi, không thể khác được.”Lưu Quý Tân cũng đang ở bên này, nhịn không được nói: “Bà có bằng chứng gì không? Tôi còn nói là bà đấy.”Tạ Lan cười hì hì nói: “Tôi cũng muốn đấy.
Nhưng mà ai bảo chúng tôi không mọc cái thứ đó ở trên người chứ.”“Bà ----” Lưu Quý Tân bị chặn họng bởi mấy lời nói không biết xấu hổ của bà ta, không biết phải cãi lại như thế nào.Tổ trưởng Tôn nói: “Đừng ồn ào nữa, là ai thì đợi lát nữa sẽ biết.” Sau đó chuyển hướng sang Phương Kiếm Bình, vươn tay về phía đầu của anh với một tốc độ sét đánh không kịp che tai.Phương Kiếm Bình chỉ cảm thấy đầu hơi đau xót, ngẩng đầu nhìn về phía tổ trưởng Tôn thì trên găng tay của ông ấy đã có một vài sợi tóc: “Ông, ông ------”Tổ trưởng Tôn hơi nâng tay lên.Phương Kiếm Bình liền nuốt lại lời nói.Tổ trưởng Tôn quay đầu ra phía sau, lập tức có một vị công an trung niên đi đến, trong tay còn cầm một bộ quần áo.
Tổ trưởng Tôn nhận lấy bộ quần áo kia rồi quay sang Phương Kiếm Bình: “Có biết cái này không?”Phương Kiếm Bình nhìn kỹ một lúc, đây là áo bông mà bà nội làm cho anh: “Quần áo của tôi sao lại ở ------” lập tức hiểu ra: “Sao mấy người có thể lấy quần áo của tôi khi chưa có sự cho phép vậy?”Tổ trưởng Tôn không trả lời mà hỏi lại: “Quần áo của anh nhìn rất mới, chưa bao giờ mặc qua hả?”Phương Kiếm Bình gật đầu theo bản năng.Tổ trưởng Tôn: “Vậy thì kỳ lạ.
Bên trên không chỉ có mùi xà phòng nước ngoài mà còn có mùi của kem dưỡng da nữa?”Phương Kiếm Bình lập tức hiểu rõ, quay đầu nhìn về phía của Trương Tiểu Phương, vậy mà bị cô đoán đúng rồi.
Sau đó, anh cảm thấy cực kỳ sợ hãi, thân thể không khỏi lảo đảo một chút.Tiểu Triệu vươn tay đỡ anh.Tổ trưởng Tôn trấn an nói: “Tôi biết tối hôm qua anh vẫn luôn ở cùng một chỗ với Tiểu Phương.”Lời này vừa nói ra thì tất cả mọi người đều quay sang ông ấy.Tổ trưởng Tôn đưa tóc trong tay cho vị công an kiểm tra dấu chân lúc trước.Vị công an già dặn kia gật đầu nói: “Tóc của Phương Kiếm Bình vừa đen lại vừa cứng, tóc phát hiện trên quần áo thì hơi vàng và mềm, không có khả năng là của cùng một người.”Tổ trưởng Tôn hỏi: “Có thể nào tóc hơi vàng là tóc ở trên đỉnh đầu không? Tóc đen và cứng thì ở bên dưới?”Vị công an già dặn cười nói: “So sánh một chút thì chẳng phải sẽ biết hay sao.”Tổ trưởng Tôn kéo Phương Kiếm Bình qua, vỗ vào lưng của anh một cái rồi nói: “Khom lưng xuống, không có việc gì thì cao như thế làm gì.”Trương Tiểu Phương kêu lên: “Dáng người cao lớn đứng ở trước cổng thì dù không biết làm gì cũng có thể ngắm nhìn mà.”Tổ trưởng Tôn nghẹn họng, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn về phía cô.Mọi người của thôn họ Trương đang vây xem cũng cười ha ha.Cha Trương trừng mắt liếc nhìn con gái nhà mình: “Công an đang phá án, nói bậy gì thế!”Trương Tiểu Phương đang muốn im miệng nhưng lại cảm thấy không phù hợp với tính cách của nguyên chủ, liền nói: “Con nói sai rồi sao?”Tổ trưởng Tôn nói: “Cô nói đúng.
Trước tiên điều tra mấy người thanh niên trí thức đi.” Ông hơi nâng tay lên: “Liền anh ta trước đi.”Mọi người theo bản năng nhìn theo, đúng là Lưu Quý Tân..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)