“Cảm ơn cô đã giúp đỡ tôi, tôi trả tiền thuốc cho cô nhé.” Phó Thập Đông đem bát nước đặt sang một bên, liền muốn móc túi lấy tiền trả cho cô.
“Lúc trước anh đưa con thỏ cho tôi, xem như bù lại tiền thuốc đi.” Diệp Ngưng Dao lại từ trong túi lấy ra hai viên thuốc hạ sốt cùng một bao thuốc trị cảm bỏ vào trong tay của anh: “Cái này cho anh, ngày mai sốt cao mà vẫn không hạ, nhất định phải đưa bệnh viện không được chậm trễ nhé.”
Nếu như cô có pháp lực thì thật tốt, như vậy thì không cần uống thuốc là có thể đem người ta trị liệu thật tốt rồi.
“Ừm.” Phó Thập Đông cầm thuốc bỏ vào túi, sau đó móc ra hai đồng tiền 5 hào nhăn nhúm, nói: “Đây là tiền thuốc, tôi là đàn ông không thể chiếm tiện nghi của phụ nữ.”
Vì đây là lòng tự trọng của đàn ông, nên cuối cùng Diệp Ngưng Dao vẫn nhận lấy tiền anh đưa.
“Để tôi đưa cô về.”
“Không cần, anh ở lại chăm sóc cho Viên Viên đi.” Dưới loại tình huống này, cô sao có thể không biết xấu hổ mà chiếm dụng thời gian của anh được chứ.
“Đi thôi, để tôi đưa cô về.” Anh không cho cô cơ hội phản bác, nói xong Phó Thập Đông lập tức đi ra khỏi phòng, vóc dáng cao cao lướt qua khung cửa thấp bé còn phải cúi đầu xuống một chút.
Diệp Ngưng Dao đi ở phía sau anh đem một màn này thu vào trong mắt, không khỏi muốn chửi bậy: Lớn lên cao lớn cũng có khuyết điểm, mỗi ngày khom lưng cúi đầu nhiều như vậy chắc cũng rất mệt, giống như cô cao khoảng 1 mét 65 đúng là hoàn mỹ!
Phía Đông đầu thôn tương đối yên tĩnh, hai người sóng vai yên lặng đi về phía trước, làm cho bầu không khí yên lặng càng thêm ái muội.
Anh ho nhẹ một tiếng, làm bộ lơ đãng hỏi: “Mới vừa rồi gặp cô từ thôn ủy đi ra, cô muốn báo danh để làm kế toán của thôn ủy sao?”
Diệp Ngưng Dao nhướng mày, kinh ngạc mà nhìn Phó Thập Đông, nói: “Anh đang giúp tôi sao?”
“Là vì hôm nay tôi đưa thuốc hạ sốt cho anh à? Ngày đó ở trên núi tôi cùng Mạc Tiểu Thanh nói anh có phải anh đều nghe thấy cả rồi hay không?”
Cô biết người đàn ông trước mắt cũng chưa có yêu mình, nhưng vẫn hy vọng anh có thể có ấn tượng tốt đối với cô, bằng không phải đợi đến khi nào cô mới có thể gả cho anh chứ?
Cốt truyện không đợi được người khác đâu……
Phó Thập Đông bị hỏi đến ngẩn ra, sau đó gật đầu thừa nhận.
“Cảm ơn anh đã nhắc nhở.” Diệp Ngưng Dao nói không ra tâm tình hiện tại của mình là như thế nào, theo lý thuyết chắc hẳn là cô nên vui vẻ vì được anh trợ giúp, nhưng nguyên nhân làm cho anh giúp đỡ cô lại làm cho cô cảm thấy bực mình.
Chẳng lẽ cô không có chút mị lực nào hay sao?
Thấy khuôn mặt nhỏ của cô đột nhiên nghiêm túc lại, Phó Thập Đông bất tri bất giác mà liếm môi dưới, không rõ vì lý do gì mà làm cho cô mất hứng.
Đúng lúc này, một âm thanh trêu chọc bỗng nhiên truyền đến lỗ tai bọn họ.
“Ái chà, Đông Tử ca, đây là đối tượng của anh sao? Lớn lên trông cũng thật xinh đẹp đó chứ!”
Diệp Ngưng Dao tùy ý nhìn qua, chỉ thấy một người đàn ông đang ngồi xổm ở bên đường bên kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
