Chờ Lâm Dư Dư trở về chỗ ở của thanh niên trí thức, đã là 12 giờ, mọi người đều đã ăn cơm xong, đang nghỉ ngơi.
Vừa thấy Lâm Dư Dư trở về, Trần Hà lập tức nói: “Dư Dư em đã trở lại, Lâm Yến và Trần Kiều cãi nhau, Lâm Yến muốn dọn đi, em có quan hệ tốt với em ấy, em mau đến khuyên em ấy đi.”
Lâm Dư Dư: “Chờ em ăn cơm xong đã, em đang ốm, bác sĩ nói cơ thể em bị suy kiệt rất ngiêm trọng, cần phải bòi bổ cơ thể thật tốt, cho nên em phải ăn cơm để bồi bổ thân thể đã.”
Trần Hà: “Xem chị này, vậy mà lại quên mất chuyện này, nghiêm trọng như vậy, vậy công việc của em phải làm thế nào?”
Lâm Dư Dư: “Chỉ có thể xin nghỉ.” Làm việc sẽ được tính công điểm, công điểm đổi lương thực, nếu cô không làm việc sẽ không được tính công điểm, không có công điểm thì sẽ không có lương thực, dù sao cô cũng ăn cơm của chính mình làm, chứ không lợi dụng người khác.
Trần Hà đới với việc này cũng không có ý kiến, bị bệnh nếu không xin nghỉ thì phải làm sao? “Thuốc do bác sĩ hôm qua kê cho em còn chưa sắc, để chị đi sắc thuốc cho em.”
Lâm Dư Dư: “Cảm ơn chị Trần, không cần đâu, em hôm nay lên bệnh viện huyện cũng lấy thuốc, chị làm việc cũng mệt rồi nên cần nghỉ ngơi, tí nữa em sẽ tự sắc thuốc.”
Trần Hà: “Chị không sao, sắc thuốc cũng được ngồi nghỉ ngơi mà.”
Lâm Dư Dư nhớ lại một chút, chuyện này trong sách cũng có đề cập qua. Ở trong mắt mọi người, sau khi Lâm Yến dọn ra ngoài, mọi người đều cảm thấy là do bị nữ phụ Trần Kiều đuổi đi, nên đối xử không thân thiện với Trần Kiều nữa. Nhưng thực ra, là do Lâm Yến cam tâm tình nguyện dọn đi, nhưng dựa vào chuyện này có liên quan đến Trần Kiều, sau khi cô ta dọn đi, còn được nhóm thanh niên trí thức và người dân trong thôn đồng tình. Điều này cũng khiến thanh danh của Trần Kiều trong thôn cũng bắt đầu xấu hơn.
Lâm Dư Dư: “Yến Tử, cậu muốn dọn đi đâu?”
Lâm Yến: “Trần Kiều không chào đón tớ, chúng tớ ở cùng một chỗ liền cãi nhau, thường xuyên quấy rầy người khác, như vậy cũng khiến tớ cảm thấy khó xử, cho nên tớ tính dọn đến nhà Phạm Hồng Hoa, nhà Hồng Hoa chỉ có hai bà cháu, bọn họ cũng đều là nữ đồng chí, dọn đến nhà cô ấy sẽ không bị đàm tiếu, chỉ là mỗi tháng sẽ đóng cho cô ấy tiền thuê nhà.”
Hoá ra cô ta đã sớm nghĩ kỹ rồi.
Nguyên chủ là người thành thật, trong nguyên tác, bởi vì Lâm Yến dọn đi, cô ấy cùng Trần Kiều cãi nhau một trận, nhưng nguyên chủ không dọn đi, bởi vì cô ấy tiếc tiền thuê nhà, cho nên cô ở lại chỗ ở của thanh niên trí thức, còn bị Trần Kiều khi dễ một khoảng thời gian. Sau khi Lâm Yến biết, liền đem chuyện này làm lớn lên, thanh danh của Trần Kiều đã kém lại càng thêm kém.
Nhưng hiện giờ cô không phải Lâm Dư Dư trước kia, cô tự nhiên sẽ không cùng Trần Kiều cãi nhau, cô nói: “Tớ tạm thời sẽ không dọn ra ngoài, tớ thân thể không thoải mái, dọn đồ quá mệt mỏi, hiện giờ tớ cũng không ăn được cái gì.”
Lâm Yến: “Vậy cứ thế đi, nhưng cậu ở đây phải cẩn thận Trần Kiều, tuyệt đối đừng vì tớ mà cãi nhau với cô ta, miệng lưỡi cô ta trơn tru, cậu không cãi được cô ta đâu.”
Lâm Dư Dư: “Tớ hiểu mà.”
Lâm Yến cười: “Giờ tớ đi đến nhà đại đội trưởng, báo với đại đội trưởng chuyện này, cậu cứ làm trước đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
