Hai má Thẩm Phụng lại mơ hồ nóng lên.
Đột nhiên anh có một loại cảm giác khó hiểu. Năm đó đối mặt với Triệu Uyển Hương rơi vào cảnh khốn cùng, nhìn thấy người liền hồi hộp, gò bó, thậm chí tự ti, trong lòng anh vẫn thường cảm thấy khổ sở cho cô, luôn muốn cố gắng giúp đỡ cô, quan tâm cô hơn vài câu.
Nhưng mỗi khi anh muốn thân cận một chút, đổi lại đều là cô lùi về sau và trốn tránh.
Dường nhưng Uyển Hương không muốn tiếp nhận ý tốt của anh.
Khi đó anh không hiểu, lúc này ngược lại, đối mặt với sự ân cần và quan tâm toát ra trong ánh mắt cô, theo bản năng né tránh, bỗng nhiên liền hiểu ra.
Anh nói xong liền chờ đợi, vốn muốn nghe xem Uyển Hương nói thế nào, lại thấy cô chỉ gật đầu, không tiếp lời, vẻ mặt cũng không thay đổi chút nào.
Anh phỏng đoán không rõ tâm tư của cô, đành phải nói tiếp: "Anh ủng hộ em thoát ly cái nhà kia. Em lớn lên ở xã hội mới, hôn nhân và cuộc sống của em vốn cũng chỉ có thể do chính em quyết định, không ai có thể bức ép được. Em đã trưởng thành, có thể thức tỉnh và phản kháng dưới sự ức hiếp của bọn họ, anh thật lòng vui mừng cho em..."
Vẻ mặt anh dần dần trở nên nghiêm túc.
Triệu Uyển Hương biết anh sắp nói tới điểm quan trọng, bàn tay đặt dưới bàn không nén nổi nắm chặt lại.
Bình thường Thẩm Phụng ít nói, nhưng đối mặt với Triệu Uyển Hương mà mình quan tâm, hơn nữa lại đang là bước ngoặt mấu chốt trong cuộc đời cô, sợ cô bị ngăn trở, không thể không cực kỳ thận trọng, nói hết lời trong lòng ra.
Anh nói tiếp: "Em không cần vội vàng kết hôn, hiện tại đã đặt tương lai của mình trên một người nào đó. Em còn trẻ, tương lai còn có vô hạn khả năng. Cảnh khó khăn trước mắt chỉ là tạm thời thôi. Anh, anh và dì Lữ, bác Thẩm của em đều sẽ giúp em vượt qua cửa ải khó khăn này. Chờ em cố gắng vượt qua, bắt đầu cuộc sống mới, sẽ phát hiện ra cuộc đời rộng mở trong sáng, mà phiền não lúc trước căn bản không đáng nhắc tới..."
Ánh mắt rơi trên mặt đất của anh trở lại trên người Triệu Uyển Hương, trong mắt ẩn chứa vẻ ân cần và chờ mong, dường như đang hỏi, em có nghe rõ không vậy.
Đương nhiên Triệu Uyển Hương nghe hiểu rồi. Nhưng hình như Thẩm Phụng của cô lại hiểu nhầm ý của cô.
Cô đáp: "Anh Thẩm, tối hôm qua trên xe em đã nói rồi. Em bởi vì thích anh nên mới muốn đến cùng anh, không phải là ý nghĩ bộc phát, càng không liên quan tới bất cứ ai. Có lẽ anh cảm thấy rất đột ngột, nhưng em đã suy nghĩ cặn kẽ rất lâu rồi, vẫn luôn chờ đợi ngày này. Anh lo lắng là em bị dồn vào đường cùng, bất đắc dĩ mới lựa chọn như vậy, tương lai sẽ hối hận sao? Anh yên tâm đi, em sẽ không hối hận đâu."
"Cho nên anh chỉ cần nói cho em biết, anh có thích em hay không, có muốn kết hôn với em không là được."
Đôi mắt hạnh đen láy của cô nhìn thẳng vào anh, cuối cùng nói khẽ.
Thậm chí Thẩm Phụng còn chưa thể đợi cô nói xong, dường như đã mất đi dũng khí nhìn thẳng vào cô, thoáng bối rồi di dời tầm mắt.
Đáy lòng anh vất vả lắm mới duy trì được bình tĩnh, lại bị câu nói của cô gây nên sóng gió, mặt đỏ tía tai, lông mi cũng khẽ run, rất lâu không thể bình phục.
Thật ra nếu anh muốn từ chối, chỉ cần một câu: "Anh vẫn luôn coi em là em gái."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


