Sau đó liền thấy hai chị em Triệu Đức Đệ và Triệu Mai Mai đang ngồi xổm ở chân tường, không biết lấy đâu ra một cái bếp dầu nhỏ và một cái nồi nhỏ, đang nấu mỳ ăn.
Giữa nền xi măng trống trải bên cạnh hai đứa, mấy mâm đồ lễ buộc hoa hồng lớn trở thành tồn tại chói mắt nhất.
Lý Phượng Hoa nhìn thêm một lần cũng điên tiết.
Bà hoài nghi Triệu Uyển Hương cố ý để lại sự việc khó giải quyết này là để xem bà ta nhận đồ của Tưởng Hướng Vanh rồi làm sao ăn nói với người ta!
Ai có thể ngờ đứa con gái kế bình thường chẳng nói chẳng rằng kia, đến cuối cùng có thể tính kế mình ác liệt như vậy chứ?
Lý Phượng Hoa nghĩ tới đây liền tức giận không có chỗ xả, lại nhìn thấy hai đứa con gái thấy bà trở về cũng không biết lên tiếng chào hỏi, chỉ đến ý tới ăn một mình, lập tức càng bốc hỏa.
Bà bước tới vài bước, giơ chân đạp đổ bếp dầu xuống đất, mắng: "Ăn ăn, chỉ biết ăn thôi. Tao ở ngoài bị khinh bỉ, chúng mày ở nhà chồm hỗm ăn ngon uống tốt, còn có công lý hay không! Còn có mặt mũi đốt bếp dầu. Bếp lò ở ngoài cửa chưa đủ cho chúng mày dùng à. Hai đứa hoang phí này!"
Triệu Mai Mai bị dọa cho choáng váng, cũng không dám lên tiếng.
Ngược lại Triệu Đức Đệ chẳng sợ, cũng trợn trừng mắt lên giống mẹ, ném cái thìa cạch một cái, lớn tiếng chống đối mẹ: "Có phải mẹ bị mù rồi không? Lúc vào cửa không thấy chẳng còn có bếp lò sao? Mẹ ở bên ngoài bị người ta khinh bỉ, con và Mai Mai còn ở ngoài tìm Triệu Uyển Hương cả một ngày. Một ngày không được một miếng cơm, thật vất vả mới bật được cái bếp dầu nấu chút đồ ăn. Giờ thì hay rồi, toàn bộ bị mẹ đá một cái không còn rồi!"
Lý Phượng Hoa sửng sốt một hồi mới nhớ ra, lúc vào cửa chỉ thấy tro bụi vào bụi than khắp nơi trên mặt đất, hỗn loạn một mảnh. Chẳng qua lúc đó bà cũng chẳng có tâm tư suy nghĩ nhiều.
Trái tim bà đập thịch một tiếng, dự đoán không ổn: "Than với bếp lò làm sao vậy?"
"Không còn chứ sao! Cô cả của Triệu Uyển Hương là Triệu Ngọc Lan giữa trưa dẫn người tới tận nhà chúng ta gây chuyện, nói nếu để Triệu Uyển Hương chạy, bà ta sẽ coi những đồ cưới kia thành khoản mẹ nợ nhà bọn họ. Mẹ không trả, bà ta sẽ học Triệu Uyển Hương, dọn không nhà chúng ta!"
"..."
Quả thực Lý Phượng Hoa tức tới điên mất. Người khác còn chưa tính, Triệu Ngọc Lan lại dám tới đây dây máu ăn phần, lúc này cũng dám lại bỏ đá xuống giếng à?
Còn muốn học Triệu Uyển Hương, muốn dọn không nhà bọn họ?
Còn có công lý hay không?
Bà tức tới giậm chân thình thịch: "Bà ta muốn làm gì thì làm, chúng mày đều chết hết rồi, không biết ngăn lại à!"
Triệu Đức Đệ nói năng rất hùng ồn: "Có bản lĩnh mẹ đi mà ngăn. Bà ta mang theo cả nhà già trẻ lớn bé đến cửa nhà chúng ta khóc lóc om sòm, nói bị mẹ lừa. Dù sao chuyện xấu đều đổ lên người mẹ, người ta làm người trong sạch. Chỉ có hàng xóm chúng ta thấy bọn họ đáng thương, còn hỗ trợ chuyển than với bếp nhà chúng ta lên xe đẩy cho bọn họ, thu hồi tổn thất cho bọn họ thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


