Lâm Minh Duyệt liếc bọn họ một cái, xoay người rời đi.
Trong lòng lại suy nghĩ về công việc kia của mình, nhiều người nhắm đến như vậy, có lợi để kiếm chác đây.
Cô đảo mắt, tìm một góc khuất cất hết đồ đạc vào trong Không gian, sau đó vỗ vỗ tay đi đến khu nhà tập thể của nhà máy cơ khí.
Bố của một người bạn học của cô là phó giám đốc nhà máy cơ khí, ước chừng sẽ có hứng thú với công việc này.
"Chào bác gái, cháu muốn hỏi đường đến nhà xưởng trưởng Dư đi như thế nào ạ?" Lâm Minh Duyệt kéo một bác gái ở ven đường lại hỏi.
Trong tay cầm mấy viên kẹo hoa quả vừa mua ở cửa hàng bách hóa đưa qua.
Lâm Minh Duyệt: Tới đây, tổn thương lẫn nhau đi, cùng nhau đi xuống nông thôn nào!
Bà thím đó vốn đang khó chịu, sắc mặt cũng dịu lại: "Cháu là họ hàng nhà ông ấy à? Cô bé trông xinh xắn ghê, cháu đi từ đây vào, bên kia lên tầng ba là tới."
"Cảm ơn thím ạ." Lâm Minh Duyệt mỉm cười.
Nguyên chủ và cô trông rất giống nhau, giống đến bảy tám phần, khuôn mặt trái xoan, mắt hạnh má đào, mắt sáng răng đều, khi cười lên trong mắt như có chứa những vì sao.
Đây cũng là một lý do khiến Lâm Tâm Như ghen tị với cô.
"Lâm Minh Duyệt?"
Mới đi dọc theo con đường bà thím chỉ được vài bước, cô đã gặp người quen.
"Sao cậu lại ở đây? Đến tìm tớ à?" Quách Vũ Đồng hơi nghi ngờ, cô ta và Lâm Minh Duyệt là bạn học nhưng cũng chẳng có giao tình gì sâu sắc.
Phải nói là Lâm Minh Duyệt ở trong lớp vốn chẳng có người bạn nào thân thiết.
Với ai cô cũng dửng dưng.
"Ừ, tớ tìm cậu có chút việc, nếu không phiền thì đến nhà cậu nói chuyện nhé?" Lâm Minh Duyệt mỉm cười.
Quách Vũ Đồng tuy nghi ngờ nhưng cũng không từ chối.
Lâm Minh Duyệt hiểu ngay, Lâm Tâm Như học lớp hai.
"Tớ đến tìm cậu chính là vì chuyện này." Cô mím khóe môi.
Quách Vũ Đồng nhìn sâu vào mắt cô, trong nháy mắt trong đầu đã tự bổ sung vô số kịch bản, Lâm Minh Duyệt thấy vậy thì bật cười: "Yên tâm đi, tớ không đến nhờ vả đâu. Cậu cũng biết tớ bắt buộc phải xuống nông thôn, công việc kia cậu có muốn lấy không? Hoặc bên cậu có người nào thích hợp không?"
Người nhắm đến công việc này rất nhiều, chắc chắn là một miếng mồi béo bở.
Lâm Minh Duyệt cũng chẳng định tặng không cho ai, bán đi lấy tiền không thơm hơn sao?
Quách Vũ Đồng ngạc nhiên xong thì chuyển sang mừng rỡ, kéo tay Lâm Minh Duyệt: "Cậu thật sự định bán công việc đó à?"
"Đương nhiên, tớ sắp phải xuống nông thôn rồi mà."
"Thế thì tốt quá, công việc này tớ nhận, cậu tuyệt đối đừng để lại cho người khác nhé!" Quách Vũ Đồng kích động nhìn Lâm Minh Duyệt.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Hai ngày trước người nhà còn đang sầu não chuyện công việc của cô ta, giờ thì hết phải phiền muộn rồi.
Bố cô ta tuy là xưởng trưởng nhưng trong nhà đâu chỉ có một mình cô ta là con. Cô ta còn có hai người anh trai, một người chị gái. Năm ngoái anh hai đã xuống nông thôn, anh cả và chị cả đều đã có việc làm.
Nếu cô ta không có việc làm thì cũng bắt buộc phải xuống nông thôn.
Một vị phó xưởng trưởng khác vẫn luôn chằm chằm nhìn vào bố cô ta nên ông cũng không tiện giở trò gì.
Cô ta còn tưởng mình chắc chắn phải xuống nông thôn rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)