Lâm Minh Duyệt nhướng mày: "Anh là ai?"
"Cô..." Triệu Hoa nhíu mày, anh ta không ngờ Lâm Minh Duyệt lại giả vờ không quen biết mình.
Hay là người phụ nữ này lại đang toan tính chuyện gì?
"Hừ, Lâm Minh Duyệt, cô đừng có giả vờ giả vịt nữa, tôi là ai mà cô lại không biết?" Anh ta nhìn Lâm Minh Duyệt đầy trào phúng.
Bất kể người phụ nữ này đang toan tính chuyện gì, anh ta đều chẳng có hứng thú.
Lâm Minh Duyệt hơi kinh ngạc, cô cẩn thận đánh giá Triệu Hoa một lượt, cuối cùng cũng tìm thấy người này trong góc khuất ký ức.
Nguyên chủ còn chẳng thèm bận tâm, xem ra cũng không phải nhân vật quan trọng gì.
Cô xùy một tiếng: "Tôi quan tâm anh là ai làm gì, đây là chuyện nhà tôi, cút sang một bên đi."
Triệu Hoa: "Cô đúng là vô lý hết sức!"
"Anh Triệu, em không sao, chị sẽ không bắt nạt em đâu. Anh mau về đi, kẻo dì lại lo lắng." Lâm Tâm Như yếu ớt lên tiếng, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Càng khiến Triệu Hoa nhìn mà xót xa.
Ánh mắt anh ta nhìn Lâm Minh Duyệt càng thêm bất thiện, Lâm Minh Duyệt trừng lại, sao hả, mắt to thì ngon à?
"Tâm Như, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe nhé, hôm khác anh lại đến thăm em." Anh ta dịu dàng nói với Lâm Tâm Như.
Sau đó anh ta chào hỏi mấy người cha Lâm một tiếng rồi mới rời đi.
"Chị..."
"Dừng lại, đừng gọi tôi là chị, gọi một tiếng tôi đánh cô một trận." Người vừa đi khuất, đáy mắt Lâm Tâm Như xẹt qua một tia u ám, lại bày ra dáng vẻ yếu đuối nhưng bị Lâm Minh Duyệt giơ tay ra hiệu dừng lại cự tuyệt.
Thấy mấy người rụt cổ đi vào nhà, cô cười càng tươi nhưng trong lòng lại thấy mấy người này có bệnh, lần nào cũng bị hành hạ, thế mà lần sau vẫn cứ vác mặt tới, đúng là đồ cuồng bị ngược.
Cha Lâm chần chừ một lát: "Minh Duyệt, tiền lương tháng này... tạm thời không đưa cho mày nữa, Như Như nằm viện tốn không ít tiền, trong nhà..."
"Ồ, vậy thì liên quan gì đến tôi?" Lâm Minh Duyệt bày ra dáng vẻ chuyện không liên quan tới mình thì mặc kệ.
Khiến mấy người kia tức nghẹn họng.
"Là mày đẩy Tâm Như ngã xuống..."
"Vậy sao? Lâm Tâm Như, là tôi đẩy cô à?" Lâm Minh Duyệt quay đầu nhìn Lâm Tâm Như, ánh mắt nhạt nhẽo.
Trong lòng Lâm Tâm Như dấy lên cảm giác kỳ lạ, sao cứ thấy người chị gái chỉ biết dùng nắm đấm này có gì đó khang khác?
Cô ta rũ nửa mí mắt: "Ba, không phải chị đẩy con đâu, không liên quan đến chị ấy."
Chậc...
Lâm Minh Duyệt trợn trắng mắt, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà, cô đột ngột lao tới, tóm chặt lấy cổ Lâm Tâm Như.
Ba người còn chưa kịp phản ứng: "!!"
Lâm Tâm Như: "!!"
"Ừm, chính là ánh mắt kinh hoàng này đây, tôi thích lắm." Lâm Minh Duyệt hệt như một ác quỷ, cười rạng rỡ.
"Minh Duyệt, mày làm gì thế? Mau buông Tâm Như ra!"
"Lâm Minh Duyệt! Buông chị tao ra!"
"Minh Duyệt..."
Lâm Minh Duyệt không hề lay động, siết chặt những ngón tay: "Lâm Tâm Như, cô có muốn kể lại tình hình lúc đó không?"
Cô nghiêng đầu, thái độ cực kỳ tồi tệ.
Lâm Tâm Như không dám làm càn nữa, lúc này cô ta cảm nhận được Lâm Minh Duyệt thật sự muốn bóp chết mình, trong lòng chợt hoảng loạn, chẳng buồn giả vờ ấp úng nữa: "Là em, là em muốn hãm hại chị, khụ khụ... lúc nhảy xuống, không cẩn thận kéo, kéo chị ngã theo, khụ khụ..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
