"Cô đừng ngậm máu phun người! Chúng tôi đánh cô làm gì?" Lâm Tân Kiến không thừa nhận.
Lâm Tâm Như cười yếu ớt: "Chị... Minh Duyệt, tôi biết cô có định kiến với mẹ tôi nhưng mẹ tôi và chú Lâm sau này mới quen biết nhau, sự kết hợp của họ cũng chỉ để cô được chăm sóc. Chú Lâm là đàn ông con trai, cũng không tiện chăm sóc con cái, họ đều là vì cô cả, nếu không thì đã chẳng đồng ý khi cô lấy cái chết ra uy hiếp để đòi mỗi tháng hai mươi đồng."
Nhà ai có thể cho con cái hai mươi đồng một tháng chứ, cũng đâu phải nhiều tiền đến mức không có chỗ tiêu.
Ánh mắt những người xung quanh nhìn Lâm Minh Duyệt đều khác hẳn.
Lâm Minh Duyệt lại không hề hoảng hốt chút nào, cô ung dung nhìn Lâm Tâm Như diễn trò.
Lát nữa sẽ tặng cho cô ta một vố lớn.
Lâm Tâm Như không biết suy nghĩ trong lòng Lâm Minh Duyệt nhưng không hiểu sao, khi chạm phải ánh mắt Lâm Minh Duyệt, cô ta lại vô cớ hoảng hốt.
Nhưng cô ta vẫn cắn răng tiếp tục diễn trò: "Minh Duyệt, cô không thể vì có ác cảm với mẹ tôi mà đổi trắng thay đen, những năm qua trong nhà đều lấy cô làm trọng, ngay cả chú Lâm cũng vì muốn bù đắp cho cô mà nhẫn nhịn lùi bước..."
Một người làm cha mà lại nhẫn nhịn con cái như vậy, hai bà thím trên xe bò dùng ánh mắt khiển trách nhìn Lâm Minh Duyệt.
Đại bất hiếu.
Ánh mắt này khiến trong lòng Lâm Tâm Như vui như nở hoa, cô ta cười ngoan ngoãn yếu ớt: "Minh Duyệt..."
"Cô diễn đủ chưa." Lâm Minh Duyệt đột nhiên bật cười mỉa mai, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng rơi xuống người Lâm Tâm Như.
"Tôi có ác cảm với mẹ các người sao? Cô nói không sai, đúng là có ác cảm."
Thấy cô thừa nhận, Lâm Tâm Như suýt nữa không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng nhưng giây tiếp theo, lý trí của cô ta lập tức quay về, Lâm Minh Duyệt của khoảng thời gian này không phải người như vậy.
Trong lòng cô ta bắt đầu cảnh giác, quả nhiên, câu nói tiếp theo của Lâm Minh Duyệt trực tiếp giáng xuống như một cái búa tạ, đập mạnh vào tim cô ta.
"Tại sao tôi lại có ác cảm với bà ta, cô không biết sao? Hai người các người không phải là con riêng mang theo, mà là con hoang do ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân!" Cô cười híp mắt, đôi môi đỏ mọng hé mở nhưng từng chữ thốt ra lại như dao găm, hung hăng đâm thẳng vào đáy lòng Lâm Tân Kiến và Lâm Tâm Như.
Sắc mặt hai người nháy mắt trắng bệch, sau đó chuyển sang xanh mét.
Bọn họ trừng mắt nhìn Lâm Minh Duyệt: "Cô nói bậy!"
"Lâm Minh Duyệt, cô đang vu khống, cô... cô ăn không nói có, sao có thể ác độc như vậy? Cô..."
"Ác độc? Xem ra các người không tin nhỉ, cứ việc viết thư về nhà mà hỏi, xem hai vị kia nói thế nào." Vẻ mặt Lâm Minh Duyệt đầy chắc chắn, đầy thâm ý.
Những người bên cạnh đều kinh ngạc đến ngây người.
Tin giật gân, con hoang, ngoại tình trong hôn nhân, tác phong không đứng đắn!
Ông trời của tôi ơi!
Ánh mắt mọi người nhìn Lâm Tâm Như và Lâm Tân Kiến đều thay đổi, ngay cả Triệu Hoa cũng bất động thanh sắc lùi lại hai bước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
