Cô chiếm một phòng chẳng có gì là quá đáng cả.
"Mẹ, mẹ nhìn chị ta kìa." Sau khi cửa phòng đóng lại, Lâm Tâm Như mới bất mãn làm nũng.
Vừa mới ăn xong không ngủ được, Lâm Minh Duyệt liền dọn dẹp lại đồ đạc của nguyên chủ.
Quần áo trong tủ khá nhiều, váy liền mới tinh có đến ba chiếc, còn có vài chiếc mới bảy tám phần, áo sơ mi và quần đen cũng có. Áo bông thì không nhiều lắm, thành phố An ở phía Nam, mùa đông không lạnh đến thế nên áo bông cũng không dày.
Giày thể thao có ba đôi, giày da có hai đôi.
Thời đại này mà có năm đôi giày thì chắc chắn là gia đình giàu có rồi, cô thu hết đống này vào không gian.
Một ít đồ ăn trong phòng như kẹo hoa quả và kẹo sữa Đại Bạch Thố, còn có hai cân bánh đào, hai cân bánh quẩy giòn, một hộp sữa mạch nha, ba hộp trái cây đóng hộp, cô cũng cất hết đi.
Nguyên chủ khá là chịu chi, thảo nào có thể nuôi dưỡng bản thân tốt như vậy.
Lâm Minh Duyệt véo nhẹ gò má mịn màng của mình, trắng hồng rạng rỡ. Cô gái mười tám tuổi, chỗ nào cần phát triển đều đã phát triển, chiều cao khoảng một mét sáu ba, ước chừng về sau vẫn có thể cao thêm chút nữa.
Da trắng mặt xinh chân dài, gào, vui quá đi mất.
Trong không gian, Lâm Minh Duyệt hái một quả đào rồi gặm, ừm, đào trong không gian có vị ngon hơn hẳn, mọng nước, ngọt lịm đến tận tim.
Trong nhà kho chất đầy gạo và bột mì trắng, vườn cây ăn quả cũng sai trĩu cành, gia cầm thì tràn đầy sức sống, Lâm Minh Duyệt tỏ vẻ chẳng hề hoảng hốt chút nào.
Hôm sau, cô ngủ một giấc đến lúc tự tỉnh, khi thức dậy thì trong nhà đã không còn ai.
Vừa khéo thuận tiện cho cô hành động.
Mắt Lâm Minh Duyệt đảo một vòng, cô cài chốt cửa lại trước rồi mới bắt đầu ra tay. Phòng ngủ chính trong nhà là của cha Lâm và Hồ Thúy Hỷ, bình thường đều khóa kín.
Nhưng làm sao cản được Lâm Minh Duyệt chứ.
Đương nhiên, kỹ năng mở khóa này là của nguyên thân, Lâm Minh Duyệt chỉ là kẻ nhặt được món hời mà thôi.
Vào phòng, Lâm Minh Duyệt bắt đầu lục soát mọi ngóc ngách.
Nhà này mà không có tiền, lừa quỷ chắc.
Ban đầu khi mẹ ruột nguyên chủ gả qua đây đã mang theo không ít của hồi môn, phải nói Ngô gia này đúng là kỳ quặc.
Bảo là không đối xử tốt với con gái nhưng khi gả đi cũng cho rất nhiều của hồi môn, bảo là tốt, con gái qua đời để lại giọt máu duy nhất, họ không những chẳng thèm ngó ngàng tới mà còn sỉ nhục một cô gái nhỏ.
Đúng là cạn lời.
Trong lòng mải suy nghĩ nhưng tốc độ của Lâm Minh Duyệt lại không hề chậm, cuối cùng, cô tìm được một ngăn bí mật ở góc sau giường.
Mắt Lâm Minh Duyệt sáng lên, cô chổng mông mở ngăn bí mật, sờ thấy một cái hộp rồi lôi nó ra ngoài.
Vừa mở ra, một xấp tiền và phiếu xanh đỏ liền lộ ra, nhìn sơ qua chắc cũng phải một hai ngàn tệ.
Cô cũng chẳng buồn đếm, trực tiếp thu hết vào không gian, ngay cả một tờ phiếu cũng không để lại.
Tìm được tiền và phiếu xong, cô lại nhìn quanh phòng, cẩn thận lục soát thêm một lượt, cuối cùng tìm được hai mươi thỏi vàng nhỏ. Lần này là ở trong ngăn bí mật của chiếc giường, một bên chân giường bị khoét rỗng, bên trong nhét đầy ắp vàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)