Năm nay là năm 1974, cách thời điểm khôi phục kỳ thi đại học năm 77 còn 3 năm nữa.
Quê của nguyên chủ ở một thành phố nhỏ phương Nam, mà Miêu Miên Miên dự định đến lúc đó sẽ thi vào Kinh thị.
Đợi thi xong cô sẽ về quê xem thử, nếu lúc đó gia đình này vẫn giữ thái độ ấy, cô sẽ tránh thật xa cho đỡ phiền lòng.
Còn về vấn đề phụng dưỡng sau này, tiền bạc nên đưa sẽ không thiếu, dù sao cô cũng chẳng thiếu tiền.
Cùng độ tuổi nhưng lại có vận mệnh khác nhau, đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Mà bây giờ, cô chính là Miêu Miên Miên!
Cô sẽ mang theo phần của nguyên chủ, sống thật tốt.
Sống một đời vui vẻ phóng khoáng, không uổng kiếp này!
---
Cùng lúc đó.
Trong khu thanh niên trí thức, mấy người đang ngồi bên bàn.
Lâm Cúc liếc nhìn ra sân, quay người bất mãn nói: "Miêu Miên Miên này bị làm sao vậy, mọi người sắp ăn cơm tối rồi mà vẫn chưa biết đường về!"
Mã Phương bĩu môi: "Ai biết được chứ, chắc chắn là muốn lười biếng rồi, bữa tối này còn là tôi với Nghiên Nghiên cùng làm, người này cả ngày cứ lầm lì như thể ai nợ nần gì cô ta vậy, thật đáng ghét."
Bạch Nghiên vỗ vỗ tay cô ta, khẽ nói: "Chắc là cô ấy có việc gì đó nên bị chậm trễ, đừng nói như vậy."
"Nghiên Nghiên, cậu đúng là quá lương thiện rồi." Mã Phương không phục hừ nhẹ một tiếng, nhìn sang Giả Ngọc nói: "Anh Giả, anh nói xem có đúng không."
"Đúng vậy, Bạch Nghiên, tâm địa em quá mềm yếu rồi." Giả Ngọc cười phụ họa hai câu nhưng trong lòng anh ta lại có chút phiền muộn.
Miêu Miên Miên này đã lên núi được một lúc lâu rồi, theo thường lệ thì đáng lẽ phải về rồi mới đúng.
Nếu không phải hôm qua nghe Bạch Nghiên nói muốn ăn nấm, anh ta cũng sẽ không bảo kẻ ngốc này đi hái.
Đừng để đến lúc xảy ra chuyện gì rồi lại đổ lỗi lên đầu anh ta thì không hay.
Thôi Đại Tráng gãi gãi sau gáy, khờ khạo nói: "Tôi nhớ trước khi ra cửa hình như cô ấy có bảo đi hái nấm, không lẽ bị ngã rồi chứ."
"Nấm?" Bạch Nghiên nghe thấy lời này, ánh mắt cô ta thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Cô ta ngẩng đầu nhìn Giả Ngọc một cái, thấy vẻ mặt anh ta thản nhiên, trong lòng cô ta có chút vi diệu.
Thanh niên trí thức nam lớn tuổi nhất là Vương Cương lên tiếng: "Thôi, để lại cho cô ấy ít cơm canh, chúng ta ăn trước đi, đến lúc đó nếu cô ấy vẫn chưa về thì mọi người cùng nhau đi tìm."
Hoàng Đại Đệ ít nói ngồi bên cạnh lập tức đáp lại: "Vậy thì ăn thôi."
"Được." Những người khác đều gật đầu đồng ý.
---
Trời sắp tối.
Một bóng dáng béo mập đang đeo một chiếc gùi nhỏ nhanh chóng xuống núi.
Người này chính là Miêu Miên Miên.
Trước đó cơ thể nguyên chủ hơi sốt nhẹ, cộng thêm hôm nay bị va đầu, vốn dĩ toàn thân đều choáng váng.
Nhưng sau khi được nước linh tuyền và canh gà điều dưỡng, Miêu Miên Miên cảm thấy cả người sảng khoái hơn nhiều, lúc này xuống núi đi đường cứ như có gió lướt theo vậy.
Gió mát thổi qua, vạn vật tĩnh lặng, mọi thứ đều có vẻ rất tốt đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

