Giả Ngọc châm chọc mỉa mai một câu: "Trong tay cô ta đang có tiền mà, phen này tha hồ mà phung phí."
Cả đêm qua anh ta không ngủ ngon, cứ nghĩ đến hai tờ Đại đoàn kết kia là trong lòng lại đau đến rỉ máu.
Món nợ này, sớm muộn gì anh ta cũng bắt con béo chết tiệt kia phải trả lại!
Thấy mọi người đều nói vậy, Vương Cương đành phải bỏ cuộc: "Vậy được rồi, ngày mai cô cứ chuyển trước đi, lúc nào rảnh tôi sẽ qua giúp một tay."
"Vâng, cảm ơn anh Vương." Miêu Miên Miên lên tiếng cảm ơn, rồi nói tiếp: "Ngoài ra, tôi định tách ra nấu ăn riêng, cho nên tôi muốn lấy phần lương thực của mình ra."
Vừa nghe thấy lời này, những người khác đều kinh ngạc.
Việc tách ra ăn riêng này không phải chuyện đùa, dù sao bây giờ mọi người đều phải xuống đồng kiếm công điểm để đổi lương thực.
Nếu ăn cơm tập thể thì kiểu gì cũng không bị đói nhưng nếu ăn riêng, đối với những người làm việc không nhanh nhẹn thì có chút không ổn.
Vương Cương còn chưa kịp nói gì, Lâm Cúc đã cuống lên: "Cô chắc chứ? Với sáu công điểm mỗi ngày của cô thì ăn có đủ no không?"
Miêu Miên Miên mỉm cười: "Không sao đâu chị Lâm, tôi béo quá rồi nên muốn giảm cân, đúng lúc không cần ăn nhiều như vậy."
Những người khác: "...".. Lời này nghe ra cũng có vài phần lý lẽ.
"Được thôi, cô giỏi lắm, bản lĩnh lớn rồi, cho cô chết đói luôn đi!" Lâm Cúc bực bội hừ một tiếng, cũng không khuyên nữa.
Đến Lâm Cúc còn không có ý kiến thì những người khác càng không lên tiếng khuyên ngăn.
Đông... đông... đông...
Tiếng chuông lên ca vang lên, mọi người vội vàng thu dọn đồ đạc rồi ra khỏi cửa, tập trung trước cửa kho lương.
Đây là địa điểm tập trung của tiểu đội 5, mọi người vừa đến nơi, tiểu đội trưởng đã bắt đầu bài huấn thị hằng ngày:
"Nhiệm vụ hôm nay cũng giống hôm qua, chính là lật đất, nhổ cỏ, bón phân. Mọi người phải dốc hết sức mà làm việc, không được phép lười biếng, nếu không tôi sẽ trừ công điểm của mọi người!"
Công điểm chính là lương thực, không ai dám lấy chuyện này ra làm trò đùa.
Mọi người nhận nông cụ ở kho lương, rồi tốp năm tốp ba chậm rãi đi ra đồng.
Lúc này trời vừa hửng sáng, gió mát hiu hiu, từ xa thoang thoảng mùi hương hoa cỏ.
Miêu Miên Miên đi theo phía sau đám đông, hít một hơi thật sâu.
Không khí này thật trong lành và tuyệt vời biết bao!
Thời đại này vẫn có điểm tốt, ví dụ như không khí trong lành, không có chút ô nhiễm nào.
Phong tục dân gian thuần hậu nhiệt tình, tuy nhiều người hay đưa chuyện nhưng đa số tâm địa không xấu.
Đến ruộng, Miêu Miên Miên bắt đầu làm việc ở khu vực đã được phân công.
Hôm nay cô nhận một cây cuốc, chuẩn bị lật đất.
Lần đầu tiên dùng thứ này, Miêu Miên Miên còn thấy khá lạ lẫm.
Cô cũng không nhìn xem mọi người làm thế nào, thầm nghĩ thứ này chẳng phải chỉ là một nhát cuốc xuống một tảng đất thôi sao.
Thế là cô bắt đầu hì hục chổng mông cuốc đất.
Lúc đầu còn ổn, mặt trời chưa gắt, cánh tay cũng có lực.
nhưng dần dần theo thời gian, mặt trời càng lúc càng nắng gắt, dường như muốn hong khô con người ta vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)