Mà nguyên chủ chỉ vì một hành động thiện ý trước đây của đối phương mà đã một lòng một dạ thích anh ta, thật sự không biết nói gì cho phải.
Lần này cơ thể nguyên chủ vốn đã không khỏe, ban đầu không muốn đi nhưng một ánh mắt oán trách của anh ta đã khiến cô mềm lòng.
Hừ hừ, gã này đúng là một kẻ hèn hạ, tự mình muốn ăn sao không tự đi mà hái.
Nhớ tới thái độ của người này đối với nguyên chủ trước đây, đáy mắt Miêu Miên Miên lóe lên tia lạnh lẽo.
Nếu cô đã tiếp quản cơ thể này thì phải có trách nhiệm với nó.
Sau này hễ kẻ nào dám sai bảo bừa bãi, phải xem bạo lực kim cương cô có đồng ý hay không!
Miêu Miên Miên nằm trên đất một hồi lâu mới có chút sức lực bò dậy.
Bây giờ đang là đầu thu tháng Chín, lúc này lại đang mưa bụi lất phất, cô phải nhanh chóng quay về thay quần áo, nếu không chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.
Ôi, giá mà Linh Tuyền Không Gian còn ở đây thì tốt rồi.
Linh tuyền bên trong có thể cường thân kiện thể, hơn nữa cô còn thu thập rất nhiều vật tư thuốc men, thật sự là lãng phí.
Đang nghĩ ngợi, Miêu Miên Miên đột nhiên cảm thấy chóng mặt.
Giây tiếp theo, cô phát hiện cảnh tượng thay đổi, cô vậy mà đang đứng trong Linh Tuyền Không Gian!
Đập vào mắt là một màu xanh mướt, ngửi thấy hương cỏ xanh trong không gian, nghe thấy tiếng suối chảy róc rách.
Miêu Miên Miên kích động không thôi!
Trời ạ! Ông trời cuối cùng cũng mở mắt rồi! Vậy mà cũng gửi Linh Tuyền Không Gian tới cho cô!!!
Cô lại chạy tới kho chứa vật tư, phát hiện đồ đạc đều còn đó.
Ha ha, tốt quá rồi, o( ̄▽ ̄)d tốt lắm...
Miêu Miên Miên vui sướng nhảy nhót lung tung trong không gian.
Cuối cùng thì một tháng vất vả đó cũng không uổng phí, sau này cuộc sống của cô coi như không phải lo âu gì rồi!
Còn việc vô duyên vô cớ trọng sinh đến thập niên 70 ở thời không song song, Miêu Miên Miên cũng thấy không sao cả.
Dù sao ở hiện đại cô cũng là trẻ mồ côi, không thân không thích không chút vướng bận, sống ở đâu cũng vậy thôi.
Hơn nữa hiện đại đã biến thành mạt thế, môi trường sinh tồn khắc nghiệt và tồi tệ hơn hiện giờ nhiều.
Thế nên mới nói, ông trời vẫn đối xử với cô không tệ!
Nghĩ đi nghĩ lại, oán khí vì bị sét đánh của Miêu Miên Miên cũng tiêu tan đi nhiều.
Ôi, chỉ tiếc con gà rừng chưa kịp ăn lấy một miếng kia thôi, thơm cực kỳ luôn.
Biết thế cô đã làm trực tiếp trong không gian rồi, hối hận quá đi mất.
"Rột rột..." Bụng cô kêu lên vì đói rất đúng lúc.
Ánh mắt Miêu Miên Miên sáng lên, lập tức quyết định: Đã không có gà rừng thì làm bát canh gà nhà cũng được!
Cô đã thu thập không ít chim muông thú vật ở vài khu chợ nông sản, gà vịt ngan ngỗng heo bò dê kêu be be các loại ít nhất cũng có vài ngàn con mỗi loại.
Linh Tuyền Không Gian vì đã nhận cô làm chủ nên tất cả mọi thứ bên trong cô đều có thể trực tiếp dùng ý niệm để điều khiển thao tác.
Miêu Miên Miên nhắm mắt lại, trong nháy mắt đã chuyển đến bình nguyên nông trại nuôi nhốt động vật.
Thế nhưng vừa mới tới nơi, đã có một con gà trắng lớn ị một bãi phân lên chân cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

