“Hồi đó, Thẩm Cường nổi tiếng là người đàn ông mẫu mực, thương vợ con hết mực. Chú còn từng trêu ông ngoại cháu nghĩ nhiều quá. Ai ngờ đâu, đúng là chú nhìn lầm, tên khốn đó thật đê tiện, là cặn bã trong đám đàn ông!”
Nói đến đây, xưởng trưởng Tiền lại phẫn nộ.
“Chú mới đi vắng vài ngày, chưa đầy một tháng, mà xảy ra bao nhiêu chuyện. Mẹ nó, Thẩm Cường giỏi lắm! Nha đầu à, vụ này kết quả ra sao rồi? Cần chú Tiền giúp gì, nói ra, chú đảm bảo tên rùa đó không thoát nổi!”
“Chú, kết quả có rồi, tử hình. Chắc lát nữa sẽ thi hành. Vì bọn họ đã đăng ký cho cháu đi xuống nông thôn, nên cháu muốn nhanh chóng xử lý xong chuyện này.”
Liễu Tinh Hòa xem giờ trên đồng hồ, bật mí đôi chút cho xưởng trưởng Tiền biết.
“Được, đây vốn là vị trí của nhà họ Liễu, chú sẽ giúp cháu. Thẩm Cường vốn là tổ trưởng tổ thu mua, vị trí đó phải do thăng tiến dần. Chú giờ chỉ có thể cho cháu suất nhân viên bình thường ở phòng thu mua. Có danh phận rồi, cháu muốn làm gì với suất này cũng tùy cháu, chú không can thiệp.”
Xưởng trưởng Tiền đồng ý sảng khoái, đồng thời dặn dò: “Nhưng cháu phải đi xuống nông thôn, không tự làm được, công việc này nhiều người nhòm ngó, cháu phải xử lý nhanh, chọn ai đó rồi quay lại tìm chú, chú sẽ giúp cháu hoàn tất. Nếu không, để lâu sẽ sinh chuyện.”
Nhận văn bản, Liễu Tinh Hòa cảm kích cúi chào, theo xưởng trưởng Tiền đến phòng tài vụ, tính lương tháng trước cùng hai ngày công tháng này của Thẩm Cường.
Tổng cộng được 49 đồng rưỡi, kèm theo 4 phiếu công nghiệp, một phiếu vải 5 thước, một phiếu thịt 1 cân, một phiếu đậu phụ 2 cân, một phiếu đường đỏ 1 cân. Tháng này còn có phúc lợi, mỗi người được 1 cân quýt tươi.
Nhìn đống phúc lợi hấp dẫn đó, Liễu Tinh Hòa vừa ghen tị vừa tiếc hận!
Chết tiệt, nếu không phải do Thẩm Khê báo danh cho cô đi nông thôn, cô đã có thể an nhàn ở nhà máy thép, ung dung hưởng phúc đến tận thời kỳ sa thải hàng loạt thập niên 90.
Giờ thì hay rồi, công việc thì có mà không thể làm, phải xuống nông thôn dầm mưa dãi nắng làm ruộng.
Cô hậm hực ký tên lãnh đủ hết.
Không được, cô phải tính kế lâu dài, phải phát huy hết giá trị của suất làm này, tối đa hóa lợi ích.
Ra khỏi phòng tài vụ, sau khi chào tạm biệt xưởng trưởng Tiền, Liễu Tinh Hòa lập tức bị chủ nhiệm Ngô – người vẫn dõi theo cô từ bên ngoài, vội vàng kéo về nhà.
Chủ nhiệm Ngô không thể chờ thêm, phải mau chóng chốt việc làm kia!
“Cháu gái, mau lấy bằng tốt nghiệp ra, lát nữa chúng ta ra ngoài.”
Chủ nhiệm Ngô vừa vào nhà đã nói với cô con gái đang thái rau trong bếp, sau đó vào phòng lấy tiền. Bà ấy đếm đủ một ngàn đồng ngay trước mặt Liễu Tinh Hòa rồi trao cho cô.
“Nha đầu, cháu tự đếm lại đi.”
“Không cần đâu, cháu thấy thím đếm rồi, không sai đâu. Chúng ta đi thôi, làm xong sớm cho yên tâm.”
Liễu Tinh Hòa cất tiền vào túi xách, rồi chuyển thẳng vào không gian. Cô ra hiệu cho chủ nhiệm Ngô dẫn con gái xuất phát.
Xong việc càng sớm càng tốt.
Chủ nhiệm Ngô quay đầu lại thấy con gái mình đang ngây người ra, cười bất đắc dĩ gọi: “Con bé này, ngẩn ra đó làm gì, mẹ kêu lấy bằng tốt nghiệp mà? Lúc trước cứ mong mỏi có việc, giờ việc đến lại đứng ngốc ra.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)