Tám giờ ba mươi, vẫn chưa đến giờ đi ngủ.
Trong lòng Ôn Lý vẫn còn lo lắng. Phải một thời gian nữa tình hình mới bắt đầu khởi sắc, mà bây giờ tìm việc lại khó như vậy, cô phải sống thế nào đây?
Mặc dù nhà họ Hoắc cũng ở thành phố Hoài, giờ mà cô trở về đó nhận tổ quy tông, chắc chắn sẽ phải đấu với Hoắc Tâm đến sứt đầu mẻ trán.
Cô không sợ phiền phức, cũng chẳng muốn chủ động gây chuyện. Không chỉ khiến nhà họ Hoắc gà bay chó chạy, cô còn tự dưng chuốc bực vào người.
Phải làm sao đây?
Tuy cô vẫn còn chút tiền và tem phiếu lương thực, tóm lại chẳng dùng được bao lâu...
Ôn Lý lấy tay khuấy mặt nước, nhất thời không nghĩ ra con đường nào cho tương lai.
“Tiểu Lý!”
Nghe tiếng gọi vọng tới từ cách đó không xa, Ôn Lý hoàn hồn. Cô tò mò thò đầu ra nhìn.
Đang gọi cô sao?
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật nảy mình.
Thi Hảo đang cầm một cây nến đi về phía cô. Sau khi nhìn thấy cô, cô ấy lập tức bước nhanh hơn.
Đi tới bờ sông, nhìn thấy Ôn Lý ngồi dưới gầm cầu, bên cạnh còn dựng một căn lều nhỏ, rõ ràng là định ngủ ở đây đêm nay, Thi Hảo vừa kinh ngạc vừa bất lực.
Ôn Lý ngạc nhiên hỏi: “Chị Tiểu Thi, sao chị tìm được em vậy?”
Con đường ven sông này ngày thường đã rất ít người qua lại, ban đêm lại không có đèn đường, xung quanh tối đen như mực. Bình thường mỗi lần đi qua đây, ngay cả Thi Hảo còn cảm thấy sợ hãi, vậy mà đứa trẻ này còn định ngủ lại đây.
Thi Hảo dở khóc dở cười. Cô ấy vừa cảm thấy Ôn Lý gan lớn, vừa đau lòng cho cô, bèn trách: “Đứa trẻ này, chỗ tối tăm như vậy mà em cũng dám ngủ. Không sợ nửa đêm bị nước cuốn đi sao?”
Cô thân thiết với Thi Hảo như vậy là bởi cô cảm thấy người này chính là mẹ mình.
Còn đối với Thi Hảo, cô chỉ là một người xa lạ tình cờ gặp gỡ.
Ôn Lý còn không dám nghĩ tới chuyện cô ấy sẽ đưa mình về nhà.
Thế mà Thi Hảo lại làm như vậy.
Nhìn bóng lưng bận rộn của Thi Hảo, chóp mũi Ôn Lý cay xè. Những lời từ chối lập tức nghẹn lại, không sao thốt ra được.
Thật ra cô rất nhớ mẹ.
Thật ra cô cũng rất muốn được ở bên mẹ...
Trên đường trở về, Ôn Lý kể cho Thi Hảo nghe chuyện người nhà họ Ôn muốn ép cô gả cho một lão góa vợ.
Thi Hảo xuất thân trong một gia đình khá giả, từ nhỏ đã được giáo dục tốt. Vừa nghe nói ba mẹ muốn ép con gái lấy một lão góa vợ, cô ấy tức đến mức suýt méo cả mũi.
Nhìn gương mặt vẫn còn non nớt cùng thân hình gầy gò đến đáng thương của Ôn Lý, lòng Thi Hảo chua xót, chỉ thấy đau lòng thay cho đứa trẻ này.
Cô vỗ ngực bảo đảm: “Tiểu Lý, em cứ yên tâm ở lại nhà chị. Đời người chỉ có một lần, nhất định phải sống theo mong muốn của chính mình, tuyệt đối đừng để người khác hủy hoại cả cuộc đời.”
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng hai người dần kéo dài.
Ôn Lý nhìn Thi Hảo thấp hơn mình cả một cái đầu, âm thầm đưa ra quyết định.
Đời này, cô nhất định sẽ bảo vệ hạnh phúc của Thi Hảo.
...
Tại đơn vị quân đội.
Tối nay đến lượt Hoắc Tâm trực ban. Khi cô đang ngồi trong văn phòng viết báo cáo, nhân viên trực tổng đài gõ cửa bước vào: “Đồng chí Hoắc, có người tìm cô.”
Hoắc Tâm vội chỉnh trang lại diện mạo, mở cửa văn phòng rồi đi theo nhân viên tới phòng chuyển tiếp cuộc gọi.
“Muộn thế này rồi, ai gọi tới vậy?”
Tiểu Trần, nhân viên trực tổng đài, lắc đầu: “Không biết, người đó chỉ nói muốn tìm cô. Ừ... nghe giọng hình như là người huyện Nhiêu.”
Vừa nghe nhắc đến huyện Nhiêu, sắc mặt Hoắc Tâm lập tức đen lại thấy rõ. Cô vẫn bình thản che giấu cảm xúc, mỉm cười nói với nhân viên trực tổng đài: “Được, tôi biết rồi. Cô cứ đi làm việc đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
