Tả Đan Đan không hề lo lắng chút nào về việc có được ăn trứng gà hay không, hiện giờ cô đã có vườn trái cây, sau này cô phải nghĩ cách đổi lấy vài con gà con thả vào trong đó nuôi mới được, sau này chẳng phải sẽ ăn không hết trứng hay sao.Chủ yếu là cô cảm thấy bà nội Tả có chút bất công.Thông qua nhiều chuyện lúc trước có thể thấy được, bà nội Tả nghiêng về phía gia đình bác cả Tả Hồng Quân hơn.
Lần nào cũng là đôi vợ chồng Tả Đại Thành chịu thiệt thòi. Cho dù cô không phải là cháu gái đích thực của nhà họ Tả thì cô cũng không tránh khỏi việc có chút không phục.
Trong lòng cô càng không muốn gọi bà ta là bà nội nữa. Đến giờ đi ngủ vào buổi tối, Tả Hoan vẫn đang ngồi bóc vỏ trứng chậm rì ở trên giường.
Tả Thanh ngồi ở bên mép giường khâu đế giày, thi thoảng lại lén lút liếc nhìn cô ta một cái, mũi còn hít hít. Tả Hoan phát hiện cử chỉ nhỏ này của cô ta, khuôn mặt cô ta càng hiện lên vẻ đắc ý. Trong cái gia đình này, chỉ mình cô ta có thể ăn trứng gà. Cô ta lại liếc nhìn chiếc giường sát tường kia, nơi đó là chỗ ngủ của Tả Đan Đan.Nhưng lúc này, chăn của Tả Đan Đan đã được trải ra, Tả Đan Đan đã rúc người vào trong chăn ngủ từ sớm, không hề bị ảnh hưởng bởi quả trứng của cô ta. “Hừ!” Nhìn thấy đối thủ không thèm để ý đến bên này của mình, Tả Hoan cảm thấy nhàm chán, cô ta bỏ hết phần trứng còn lại vào miệng, kéo chăn nằm vào trong. "Đốt đèn thế này làm sao mà ngủ được, dầu này không tốn tiền chắc." Tả Hoan bất mãn kêu lên.Cô ta vừa dứt lời, Tả Thanh vẫn đang khâu đế giày liền nghiêng người thổi tắt đèn dầu, sau đó cũng dè dặt chui vào trong chăn, không dám hó hé một tiếng. Ở bên này, Tả Đan Đan cũng có chút tức giận với cái thái độ để người khác tùy ý bắt nạt của Tả Thanh, nhưng quan hệ của cô và Tả Thanh còn chẳng tốt bằng quan hệ giữa Tả Thanh và Tả Hoan, cô không thể quản được chuyện này.Lại đợi một lúc sau, khi chắc chắn rằng hai người kia đều đã ngủ, Tả Đan Đan đưa tay lên ngực, lặng lẽ nghĩ đến vườn trái cây.
Trong nháy mắt, cô lại xuất hiện trong vườn trái cây một lần nữa.
Điều này chứng tỏ rằng quả trên cây sẽ không rụng bớt một phần như trong thực tế.
Thậm chí những năm gần đây, chẳng có ai đến chăm sóc vườn trái cây này, quả trong vườn cũng không hề có dấu hiệu rụng đi, chứng tỏ khu vườn này không cần hái quả khi đến mùa thu hoạch. Tả Đan Đan thậm chí còn nghi ngờ rằng cho dù cả đời này cô có không động đến thì quả vẫn có thể mọc trên cây mãi. Tả Đan Đan thở phào nhẹ nhõm, nếu thực sự cứ đến mùa thu hoạch là phải hái quả thì chẳng phải cô sẽ mệt chết sao.
Chủ yếu là hái quả xuống rồi, tạm thời cũng không có biện pháp xử lý, đến lúc đó còn lãng phí nữa. Vật gia truyền mà bà nội để lại quả là thần kỳ!Sau khi tuần tra lãnh thổ của mình xong, Tả Đan Đan liền rời khỏi vườn trái cây và trở về phòng.
Lần trước cô đã phát hiện ra rằng thời gian ở trong vườn hẳn là đồng bộ với thế giới bên ngoài.
Cô không thể ở trong đó quá lâu, nếu không chắc chắn sẽ bị người khác nghi ngờ. Hơn nữa ngày mai cô phải lên thị trấn đón người nên còn phải dậy sớm nữa.Sáng sớm tinh mơ, Lý Huệ đã đích thân gọi cô dậy từ bên ngoài. “Giết tao đi, ồn chết đi được.” Tả Hoan bị đánh thức, lẩm bẩm một tiếng rồi ngồi dậy. Tả Đan Đan nhanh chóng đáp lại: “Mẹ ơi, con dậy rồi.” Sau đó cô nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo vào..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

