Cô nhìn qua đồ bà để lại rồi đóng cửa nhà gỗ lại. Những thứ này tạm thời chưa cần phải lấy ra làm gì. Rời khỏi nhà gỗ, Tả Đan Đan lại nhìn vào vườn trái cây.
Hoa trên cây rất nhiều, những loại trái cây khác mùa này chín cùng một lúc như một kỳ tích vậy. Tả Đan Đan hái một quả táo đỏ xuống, cắn một miếng, hương vị quen thuộc lan tỏa trong miệng cô.
Bác cả, bác cũng biết vết thương của cháu chưa khỏi, bác sĩ ở trạm xá nói rồi, vết thương của cháu rất nguy hiểm.”Nghe Tả Đan Đan lấy chuyện vết thương ra nói, Tả Hoan tức đến mức nghiến răng: “Mày thì cao quý rồi, không phải chỉ ngã đập đầu thôi sao, suốt ngày kêu chóng mặt, tao thấy mày muốn trốn việc thì có.” Tả Đan Đan cười: “Hay là chị Hoan Hoan cũng đập đầu đi, cũng trốn việc được đấy, dù sao thì cũng đập đầu một cái thôi mà.” Tả Hoan nghẹn họng, trừng mắt lên lườm cô rồi lại nhìn về phía Từ Phượng Hà: “Mẹ, mẹ xem nó kìa.” Từ Phượng Hà tỏ vẻ không vui, đang định nói giúp thì Tả Đan Đan ngáp rồi hất tay: “Được rồi, hai người muốn nói thế nào cũng được, cháu đi tắm rửa đây.” Nói rồi cô quay người đi về phía chiếc thùng gỗ bên giường, vắt khăn lau cổ. Quần áo thì không cởi được rồi, chỉ đành qua loa lau bừa trước thôi, vẫn phải tìm cơ hội về vườn trái cây để tắm mới được. “Đan Đan, thái độ mày kiểu gì vậy, có ai nói chuyện với người lớn thế không?” Từ Phượng Hà xông qua, đưa tay ra muốn đánh người. Lúc trước bà ta cũng hay làm mấy chuyện thế này.
Bà ta là người lớn, dạy dỗ cháu gái, ai nói được gì?Cho dù hai vợ chồng Tạ Đại Thành không thích thì cũng chẳng làm gì được. May mà Tả Đan Đan phản ứng nhanh, lùi sau một bước trước khi bà ta đưa tay qua, cô nói lớn: “Bác cả, bác đánh đi, đánh lên đầu cháu đây này, đánh chết rồi thì bác cũng phải đền mạng.” Tả Đan Đan giận thật rồi, cho dù bình thường Từ Phượng Hà có làm trò gì cô cũng có thể mắt nhắm mắt mở.
Nhưng nếu động tay động chân thì cô sẽ không ngoan ngoãn chịu đánh đâu. Đến cả bà nội của cô cũng không nỡ động vào một ngón tay cô, nếu cô bị Từ Phượng Hà đánh thì có lỗi với sự yêu thương của bà nội quá. Từ Phượng Hà đánh hụt nên bực mình, đang định ra tay nặng thì bị Tả Đan Đan mắng một câu, tay bị đơ cứng lại. Nhìn đống băng gạc trên đầu Tả Đan Đan, bà ta tự nhiên thấy có chút bất an. Nếu như tát chết thật thì phải đền mạng đấy. Thế thì không được, mạng của bà ta quý giá lắm, sau này còn phải hưởng phúc nữa, không thể dùng để đền mạng cho con bé chết tiệt này được. Suy nghĩ kĩ rồi, bà ta thu bàn tay định đưa ra lại, chỉ để lại ngón trỏ, chỉ vào Tả Đan Đan: “Con nhóc chết tiệt, để xem lát nữa tao nói với bà nội, cha mẹ mày thế nào, cho bọn họ trị mày.” Nói xong, bà ta đi thẳng ra ngoài, nhìn rất có khí thế..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
