Ôn Như Ý nhìn người đàn ông trước mặt rồi nghĩ ngợi một lúc, vốn ấn tượng về người này trong đầu cô rất mơ hồ, nhưng lúc này nhìn chằm chằm một lúc lâu rồi, ấn tượng về anh ta cũng trở nên rõ ràng và lập thể hơn.
Người tới đây cũng không phải ai khác mà chính là vị hôn phu cặn bã kia của cô – Dương Quốc Bình.
Chỉ có thể nói ánh mắt của nguyên chủ không tồi, là một người coi trọng nhan sắc, tuy rằng người đàn ông này không đẹp trai đến mức khiến người và thần đều giận sôi, nhưng dựa theo thẩm mỹ của nữ giới trẻ tuổi thì anh ta quả thật lớn lên cũng không tồi.
Chiều cao khoảng một mét bảy mươi sáu, mặc áo sơ mi trắng cùng quần đen, dáng người thẳng tắp, kiểu mặt trứng ngỗng, nét mặt thanh tú, có một đôi mắt sáng ngời hữu thần. Nhìn tổng thể thì anh ta còn lộ ra khí chất thư hương, nho nhã, điềm tĩnh và đáng tin.
Nhưng Ôn Như Ý đã từng đọc cốt truyện nguyên tác nên biết vô cùng rõ bên trong Dương Quốc Bình này là cái thứ gì, bây giờ nhìn thấy anh ta đứng trước mặt mình, trong lòng cô không nhịn được mà chửi một tiếng xui xẻo.
…
Ôn Như Ý khó chịu nói: “Sao anh lại đến đây?”
Dương Quốc Bình về từ lúc sáng sớm hôm nay, vừa về đã nghe nói chuyện nhà họ Ôn từ hôn, anh ta bỏ đồ đạc xuống, ăn ít cơm rồi trực tiếp đến: “Cô đã từ hôn rồi mà tôi có thể không đến sao?”
Lúc này mặc dù là thời gian đi làm, nhưng vào trong viện vẫn còn vài bà già dẫn con nít chơi đùa, Ôn Như Ý cũng không muốn để mọi người xem náo nhiệt, nên gọi anh ta vào nhà: “Anh đã biết rồi thế còn đến tìm tôi làm gì?”
Dương Quốc Bình cũng không muốn nói vòng vo, chỉ muốn hỏi cô lấy gan đâu ra mà đề nghị từ hôn: “Cô làm sao vậy? Đang yên đang lành tại sao đột nhiên lại từ hôn?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



