“Thím đúng là không biết xấu hổ, tôi chỉ nói thím có hai câu thì tính làm sao? Trước kia tôi cũng luôn gọi thím như vậy, không phải thím vẫn bình thường sao, vì sao hôm nay tôi nói thì thím lại bảo mình nghe không được nữa?"
Nhị Nha không sợ người phụ nữ hồ ly tinh này vạch trần chuyện xấu xa kia của nó, bởi vì từ đầu đến cuối thì chú Ba đều biết cả rồi. Từ khi Khương Miêu vào đây thì nó đã gọi như vậy rồi, ngoại trừ lúc đầu Từ Xuyên còn nói đôi ba câu, nhưng sau đó thì hắn cũng trực tiếp mặc kệ.
“Tôi trước kia không tính toán, cả nhà các người còn thật sự cho rằng tôi không biết tức giận mãi chịu các người đàn áp sao? Các người chẳng lẽ không biết, một người bị nghẹn lâu như vậy cũng sẽ có lúc nổi dậy cắn người?"
Câu nói này cũng là giải thích cho hành động khác thường của Khương Miêu, làm cho bọn họ biết tính tình hôm nay của cô khác xưa như vậy là bởi vì cô nhịn đã lâu. Cô cũng mặc kệ bọn họ có tin hay không, dù sao thì cô quyết không thể chịu đựng giống như nguyên chủ.
Trong cuộc đời này Khương Miêu cô đã thề rằng, nếu ai dám làm cho cô khó chịu, cô nhất định sẽ khiến cho đối phương càng khó chịu hơn cô gấp mười lần. Cô mặc kệ cái gì mà ‘lùi một bước trời cao biển rộng’, với cô mấy thứ đó toàn bộ đều là nói nhảm, lòng dạ của cô từ nhỏ đã hẹp hòi, mà cô thích nhất lại là tính toán chi li.
Cô không phủ nhận mình còn có khuyết điểm nhiều, tật xấu nhiều, nhưng mà đây mới chính là cô, bởi vì có những khuyết điểm này cho nên cô mới là Khương Miêu. Nếu đã vậy thì cô cũng không cần phải thay đổi bất cứ điều gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)