Bởi vì... cả đời này họ cũng chẳng thể với tới.
Rõ ràng khuôn mặt kia vẫn là khuôn mặt đó, vậy mà không biết bằng cách nào, Khương Thanh Nhu từ một “hồ ly diêm dúa” lại bỗng trở nên xinh đẹp thanh thoát như Hằng Nga hạ phàm.
Đón nhận ánh nhìn sững sờ của mọi người, trong lòng Khương Thanh Nhu thầm đắc ý.
Khuôn mặt thiên thần là gì? Thân hình ma quỷ là gì? Tỷ lệ vàng là gì?
Nhìn kỹ vào đi, ghen tị đi, cứng họng đi, run rẩy đi vì sự lộng lẫy này của bản cô nương đi!
Khụ khụ, hơi lạc đề một chút.
Khương Thanh Nhu tất nhiên sẽ không thừa nhận rằng mình đứng dậy chỉ để khiến đám người kia “sáng mắt” ra.
Thực ra cô biết rõ, việc hôm nay cô có thể khiến mọi người kinh ngạc đến thế, một phần là nhờ thân xác của nguyên chủ.
Khuôn mặt xinh đẹp, thân hình nóng bỏng vốn có sẵn, nhưng nguyên chủ lại không hề biết cách phát huy lợi thế.
Mang một gương mặt rực rỡ, cá tính mà cứ nhất quyết chạy theo phong cách “ngây thơ trong sáng”.Vóc dáng nảy nở, quyến rũ mà lại thích mặc đồ thùng thình che kín hết mọi đường cong, thành ra khiến phần trên trông như bị "phình to".
Dáng điệu thì gò bó, cách ăn mặc lại không hợp, tài nguyên tốt đến mấy mà không biết tận dụng thì cũng thành thảm họa. Nhìn thế nào cũng thấy... uổng!
Muốn theo phong cách trong sáng thì phải kết hợp một chút gợi cảm. Muốn kín đáo thì vẫn phải chọn đồ vừa vặn, tôn dáng, khoe ra những đường cong cần khoe.
Khương Thanh Nhu cũng không bỏ qua ánh mắt chấn động của Khương Phi đang dán lên người mình.
Trong lòng cô lại càng dâng lên một trận đắc ý.
Sao? Cứ tưởng Khương Thanh Nhu vẫn là cái cô gái ngốc nghếch cầm mỹ phẩm mà không biết dùng à? Nực cười thật!
Hồi mới ra mắt, Khương Thanh Nhu này từ đầu đến chân đều phải tự lo. Trang điểm? Chuyện nhỏ!
Giờ nhìn lớp trang điểm này của cô đi, Khương Phi có vẽ bông hoa lên mặt cũng chẳng ăn thua!
Cái gì mà nền tảng gốc tốt, xương mặt đẹp? Bạn có hiểu khái niệm “tự biết nâng tầm” là gì không?
Mà quan trọng là cô không cho cô ta mượn đồ!
Xì! Loại hoa sen trắng như cô ta cũng đòi dùng đồ của cô?
Tần Lộ Lộ nhìn chằm chằm vào Khương Thanh Nhu, trong lòng thấy kỳ lạ.
Sao mặt người này lại mang vẻ... kiêu ngạo đến vậy? Cứ như thể cô đang nhìn xuống cả căn phòng này?
Tần Lộ Lộ hắng giọng, bật cười lạnh: "Sao? Không nói gì được nữa rồi à? Thừa nhận rồi đúng không?"
Cô ả bước đến trước mặt Khương Thanh Nhu, chìa tay ra: "Vậy thì ngoan ngoãn đưa đồ trang điểm đây!"
Biết đâu lại mượn được gì dùng ké.
Khương Thanh Nhu nhướng mày, cười nhạt một tiếng rồi hỏi ngược lại: "Tần Lộ Lộ, cậu nói chắc như đinh đóng cột vậy, chẳng lẽ chính mắt cậu nhìn thấy đơn đăng ký à? Theo mình nhớ thì nó được khóa kỹ trong ngăn bàn của cô Mạt mà nhỉ..."
Nói tới đây, cô giả vờ kinh ngạc: "Không lẽ... cậu trộm chìa khóa của cô Mạt à?"
Lời vừa dứt, cả phòng vốn đang xem kịch bỗng trở nên trầm lắng.
Đúng thật... tờ đơn đó luôn được giữ kín, làm sao Tần Lộ Lộ có thể biết nó bị sửa?
Câu này... sao lại có thể do “con nhỏ vô dụng” Khương Thanh Nhu thốt ra chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)