Mà bên này, Lục Thiệu Huy đã ngồi xuống bên cạnh Diệp Bảo Châu, Diệp Phong Thu thấy hai người ngồi lại cảm thấy có hơi xứng đôi, chẳng qua vẫn là nói chuyện quan trọng hơn, vì thế mới nhìn Lục Thiệu Huy và hỏi:“Trước đây cũng chưa nghe Bảo Châu nhắc qua về cậu, hai người quen nhau từ khi nào, đã bên nhau bao lâu rồi?”Trên đường Lục Thiệu Huy đã nghe Diệp Bảo Châu nói về tình hình mỗi một người trong nhà họ Diệp, cũng biết đại khái tối nay bọn họ sẽ đối diện với chuyện gì, bọn họ bên nhau là chuyện ngoài ý muốn hiển nhiên không thể nói ra được rồi: “Từ khi Bảo Châu vào xưởng bọn cháu đã quen nhau, kết đối tượng cũng được vài tháng rồi ạ.
”Về phần mấy tháng thì bọn họ tự động bổ não đi.
Diệp Phong Thu gật đầu với vẻ đăm chiêu: “Vậy hai đứa dự định khi nào kết hôn?”Lục Thiệu Huy liếc mắt nhìn Diệp Bảo Châu, rất nhanh đã đáp lời ông ta:“Hôm nay tới là dự định hỏi ý của chú và thím, nếu hai người không có ý kiến, trở về cháu sẽ bàn bạc với người nhà, sau đó lại chọn ngày lành tới cử hành hôn lễ với Bảo Châu.
”Hoàng Quế Mỹ nghe được lời này trong lòng lại cười, vừa đi tới vừa hỏi:“Đồng chí Diệp, hôm nay cậu qua đây, người nhà có biết không?”Diệp Bảo Châu nhìn thấy vẻ cười như không cười bên khóe miệng của cô ta, trong lòng đảo trắng mắt, Hoàng Quế Mỹ này đại khái vẫn không tin, đang nghẹn một bụng ý xấu chứ gì?Lục Thiệu Huy nâng mắt nhìn cô ta, biết quan hệ giữa Diệp Bảo Châu và cô ta không tốt, nụ cười bên khóe miệng thu lại ba phần.
”Vừa nghe được nhà bọn họ còn có máy rửa bát, lần này, vẻ mặt của ba người đàn ông nhà họ Diệp cũng hơi mất bình tĩnh, điều kiện của nhà họ Lục thật sự tốt như vậy sao?Chỉ có Hoàng Quế Mỹ là vẫn đang cười trong lòng, hôm nay anh tới cửa còn không nỡ mua một hộp sữa bột mạch nha, còn máy rửa bát cái gì?Cô ta nói tiếp:“Vậy thì tốt, nếu hai người đã quyết định sẽ kết hôn, cậu cũng không muốn để Bảo Châu chịu khổ, vậy lễ tiết của các cậu chắc chắn không thể tiết kiệm, quần áo gì đó trước khi kết hôn chắc chắn phải mua, tiền sính lễ các người cho không thể ít hơn năm trăm đồng, tốt nhất là có bốn món đồ lớn, cho dù không có nhưng đồng hồ và xe đạp cũng không thể thiếu, mấy thứ này cậu thấy không thành vấn đề chứ?”Dứt lời, anh hai Diệp Bảo Thành của nhà họ Diệp hít ngược một ngụm khí lạnh, mẹ ơi, bà chị dâu này của anh ta cũng thật dám nói, nếu làm theo như vậy, cả đời này em gái cũng đừng hòng gả được.
Diệp Bảo Châu cũng cười lạnh, hóa ra Hoàng Quế Mỹ nghẹn nước xấu đến “hỏng bụng” rồi, cô ta nói như vậy còn không bằng trực tiếp đi cướp còn nhanh hơn: “Chị dâu, hôm qua chị còn chê tôi không gả được cứ ở nhà mãi, hôm nay nói lời này là không nỡ để tôi gả đi sao?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)


Mình thật sự có góp ý chân thành đến nhà dịch rằng: bạn có thể chỉnh cách hàng từng đoạn, ngắt câu cú hoàn chỉnh để mn đọc cho dễ được k ạ? Thật sự để 1 tràng ntn thật sự hơi khó đọc ạ. Mình cảm ơn nếu bl của mình đc bạn để ý đến
@Uyen Tran Cảm ơn bạn đã góp ý ạ, mình sẽ báo nhà đăng kiểm tra và chỉnh sửa ạ ❤️