"Vâng." Nhắc tới nhà, Khương Nhu ngơ ngác nhìn trần nhà, suy nghĩ bay xa.
…
Sáng sớm hôm sau, cô và Thẩm Thành Đông đi theo Trần Ái Hà đến một hẻm nhỏ ở phía tây đại tạp viện, tứ hợp hai lối vào và hai lối ra, chỉ có sáu hộ gia đình.
Trong đó có một hộ là nhà Hàn lão tam.
Trần Ái Hà xách túi vải đựng kẹo, đi thẳng về phía nhà ông ta.
Sáng sớm tứ hợp viện đã có khói bếp lượn lờ, Hàn lão tam đang ngồi xổm trên bậc thang đánh răng. Khi nhìn thấy Trần Ái Hà, ông ta nhanh chóng dừng đánh răng, uống hai ngụm nước rồi nhổ ra đất, đứng dậy từ trên bậc thang, cười chào hỏi: "Chị dâu, sao chị tới sớm vậy? Có chuyện gì gấp sao?"
Nói xong, ông ta mời bọn họ vào trong nhà, thái độ rất nhiệt tình.
"Tôi tới đây không chỉ đưa kẹo cưới cho nhà cậu, mà còn muốn nói chuyện căn nhà với cậu, vợ cậu đâu? Em ấy có ở nhà không?"
Khi nghe thấy có liên quan đến căn nhà, trong lòng Hàn lão tam cảm thấy không ổn, nhưng không hiện ra trên mặt: "Cô ấy đi mua sữa đậu nành ở ngõ nhỏ, sắp về rồi, chị cứ nói trước là chuyện gì đi?"
Trần Ái Hà biết Hàn lão tam không có quyền quyết định, nên chờ thêm.
Khương Nhu đi theo sau mọi người vào nhà, yên lặng nhìn xung quanh, không gian hơn ba mươi mét vuông, sạch sẽ gọn gàng, đồ nội thất làm bằng gỗ lê hoa cổ sang trọng.
Đây là nhà ông nội để lại cho cô, nhưng quyển sách trong mơ viết cô không thể bảo vệ được...
Trần Ái Hà ngồi xuống ghế, cười nói: "Các cậu giữ gìn căn nhà cẩn thận, nếu lúc trước cho người khác thuê, không biết sẽ bị phá đến mức nào?"
Hàn lão tam ngượng ngùng cười, vội bê cốc nước trà cho bà: "Năm đó chúng em từ quê nhà đến đây không có chỗ ở, may có chị và anh Khương tốt bụng. Nếu không chúng em đã chết đói rồi, mấy năm nay em và mẹ bọn nhỏ rất biết ơn chị."
Khi nhắc tới chuyện này, không thể tránh khỏi phải nói đến một người, cô ta là cháu gái ruột của Hàn lão tam, là con nuôi của Trần Ái Hà - Khương Thu Vũ.
Mười lăm năm trước, ba của Khương Thu Vũ bất ngờ qua đời, năm thứ hai mẹ cô ta bỏ rơi cô ta, đến nay vẫn không biết tung tích.
Sau đó, cô ta được người chú thứ hai là Khương Đức Sơn nhận làm con nuôi.
Lúc ấy Hàn lão tam không biết mẹ cô ta chạy trốn, vì ở nông thôn khó sống nên ông ta dẫn theo người nhà lén vào trong thành phố.
Kết quả đến Kinh Thành mới biết được chị ruột duy nhất chẳng biết đã đi đâu...
Khi hết cách, ông ta chỉ có thể xin Khương Đức Sơn giúp đỡ, mới sống được ở Kinh Thành.
Trần Ái Hà không để ý chuyện cũ, hiện tại bà chỉ muốn lấy lại căn nhà.
"À... Lúc trước không phải cậu nói đơn vị sắp chia phòng sao? Tình hình thế nào rồi?"
Bà vừa nói xong, cửa nhà đột nhiên bị người từ bên ngoài mở ra.
Là vợ của Hàn lão tam, trong tay bà ta bê một bình trà lớn, mày cao mắt nhỏ, nhìn không giống người tốt.
"Chia phòng cái gì? Tất cả chỉ là nói dối!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)