Thẩm Thành Đông là kiểu người một khi làm quyết định sẽ không quay đầu lại. Bây giờ anh chỉ muốn đòi lại tiền công, hai tháng cộng lại là chín tệ.
Ánh mắt anh kiên định nhìn ông lão.
Sợ khí thế của anh, ông lão nuốt nước miếng, giọng nói cũng dịu theo: “Đột nhiên cậu muốn đi, không phải ngang nhiên bỏ sạp sao? Sau này tiệm sửa xe nào dám nhận cậu nữa? Tôi có thể cho cậu một cơ hội nữa, mau rút lại lời nói. Cậu có hộ khẩu ở nông thôn, ở trong thành phố cũng không dễ tìm được việc làm đâu.”
“Không sao cả, nếu không tìm được việc làm, tôi có thể mở tiệm sửa xe ở bên kia đường. Đến lúc đó chúng ta sẽ thành hàng xóm, còn có thể có người chăm sóc nhau.”
Ông lão tức giận sững người, sợ anh thật sự sẽ làm theo cách này.
“Hay là chúng ta bàn lại một chút nhé. Nếu cậu thấy lương quá thấp, tôi có thể tăng lương cho cậu hai tệ một tháng. Cậu thấy như vậy có được không?”
Thẩm Thành Đông khẽ nhíu mày, nhưng vẫn không vì hai tệ này mà khom lưng.
Nếu như là trước đây, có lẽ anh đã do dự. Nhưng bây giờ anh đã có vợ, anh chỉ mong mỗi ngày cô ấy đều có thể vui vẻ, không phải vì anh mà bị khinh thường chứ đừng nói là phải chịu khổ hay vất vả vì anh.
...
Tối hôm đó, để ăn mừng chuyện lấy lại ngôi nhà thành công, Trần Ái Hà đã đặc biệt nấu mấy món ngon. Trần Ngải Lan cũng được mời đến, cả nhà ngồi cùng nhau vô cùng đông vui.
Chỉ có Khương Đức Sơn trông có vẻ không vui lắm, một mình rót chung rượu trắng, buồn bực uống.
Trần Ái Hà thấy thế, trợn trắng mắt nhìn ông ấy: “Sao thế, Hàn lão tam đã dọn đi rồi, ông còn không vui sao? Nhìn đức hạnh của ông kìa, người không biết còn tưởng cậu ta là em ruột của ông đó.”
“Sao tôi lại không vui chứ? Đừng nói lung tung.”
Khương Đức Sơn đặt chén rượu xuống, liếc nhìn bà ấy, thấp giọng giải thích: “Tôi sợ Thu Vũ sẽ suy nghĩ nhiều, dù sao cậu ta cũng là cậu của nó. Nếu nó cảm thấy chúng ta không có tình người thì sao đây?”
Nuôi dưỡng hơn mười năm, tình cảm cũng có, ông thật sự cô bé này như con ruột của mình nên càng quan tâm đến cảm xúc của nó.
Trần Ái Hà bĩu môi không đồng ý: “Chuyện này chúng ta có lý, tôi cũng không cảm thấy không có tình người. Có lẽ Hàn lão tam nên cảm ơn chúng ta mới đúng. Sao nghe ý ông như kiểu chúng ta nên bị oán giận vậy?
Hơn nữa, Tiểu Vũ cũng không phải loại người vô lý đó, do ông suy nghĩ nhiều quá thôi.”
Sợ hai người cãi nhau không dứt, Trần Ngải Lan vội vàng lên tiếng hòa giải: “Mọi người mau ăn cơm đi. Tay nghề nấu ăn của Đông Tử thật sự rất ngon, để nguội sẽ ăn không ngon đâu~"
Biết vợ nói bóng nói gió mình, Khương Đức Sơn liếm đôi môi khô khốc, không dám nói thêm lời nào nữa.
Chẳng bao lâu, bầu không khí lại trở lại bình thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)