Dì cả Trần Ngải Lan của Khương Nhu cũng ở gần đó, tính tình nóng nảy, không phải người dễ chọc. Mấy hôm trước bà ấy đến quân đội phía nam để chăm sóc con trai lớn bị thương, mới về cách đây không lâu.
Hai chị em tức giận, nếu Hàn lão tam dám có ý đồ xấu xa, bọn họ sẽ mắng ông ta sói đầu.
Khương Nhu cụp mắt xuống, không nói gì, thật ra cô cũng không tin vào sức chiến đấu của dì cả lắm.
Khi đến cửa Tứ hợp viện, Khương Nhu cẩn thận đỡ mẹ bước xuống xe đạp.
Thẩm Thành Đông đậu xe ở bên cạnh, muốn đi vào cùng bọn họ nhưng lại bị Khương Nhu ngăn lại:
“Không phải hôm nay anh định đi sửa xe sao? Anh đi mau đi, mẹ và em có thể giải quyết chuyện này.”
Thẩm Thành Đông làm học đồ ở một nhà sửa xe đạp, bởi vì kết hôn nên anh xin người ta xin nghỉ một tuần, Khương Nhu không muốn anh trì hoãn công việc vì chuyện trong nhà. Ngộ nhỡ mất công việc này anh lại đi con đường đầu cơ tích trữ thì sao?
Nghĩ đến nội dung cốt truyện trong sách, thái độ cô lập tức kiên quyết.
Lúc này Trần Ái Hà cũng hùa theo: “Đúng vậy, công việc quan trọng hơn, con không cần ra mặt. Hàn lão tam là người thông minh, nhất định sẽ để vợ mình ra mặt trước, con ở đây cũng không giúp được gì cả.”
Thẩm Thành Đông im lặng không nhúc nhích một lúc, Khương Nhu thấy thế vội kéo cánh tay, thúc giục anh:
“Anh mau đi đi, chờ giải quyết xong chuyện ở đây, em sẽ đến cửa hàng sửa xe tìm anh.”
Tiệm sửa xe cũng gần đây, thấy cô nhất quyết đuổi mình anh khẽ cau mày, nhưng Khương Nhu không cho anh cơ hội phản bác, trực tiếp đẩy người ra khỏi con hẻm, không quên nhắc nhở:
“Đừng quên chia kẹo cưới cho mọi người nha.”
“…”
Thẩm Thành Đông lấy ở trong túi ra mấy viên kẹo cưới, đưa cho cậu ta: “Này là vợ tôi đưa cho cậu.”
Giọng nói anh trầm thấp, từ “vợ” nói ra rất dễ nghe, Liễu Nhị không khỏi nhướng mày trêu chọc: “Anh Đông, lấy vợ xong anh khác hẳn rồi! Người cũng trở nên dịu dàng hơn ~”
Thẩm Thành Đông chỉ hơi cong môi, sau đó lại móc trong túi quần ra nửa hộp thuốc lá đưa cho cậu ta: “Giúp tôi trông chừng nhà Hàn lão tam, đừng để cô ấy bị bắt nạt.”
“Anh cứ yên tâm, có tôi ở đây, chị dâu sẽ không đâu.”
Liễu Nhị vỗ ngực cam đoan, sau đó lại nghiêng người nói nhỏ bên tai anh:
“Anh Đông, cũng may anh nghĩ cách giúp tôi. Lần này tôi lại kiếm được hơn một trăm tệ, không thì anh làm cùng tôi đi. Không phải công việc này tốt hơn việc sửa xe sao?”
Một vài người vất vả cả năm cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy. Thẩm Thành Đông quay đầu nhìn Liễu Nhị, nhưng trong đầu lại hiện lên bóng dáng của Khương Nhu, rồi im lặng, không lập tức đồng ý, cũng không từ chối giống như lúc trước…
Ở bên kia.
Khi đám người Khương Nhu đến trước cửa nhà Hàn lão tam chỉ thấy cửa gỗ màu đỏ sậm đã bị khóa, qua cửa sổ bọn họ có thể nhìn thấy cả nhà im ắng, không có một bóng người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


