Chỉ tiếc chủ nhiệm Tôn lại mang cái mệnh hay lo. Bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ trong nông trường, hễ giao vào tay người khác là ông ăn ngủ không yên. Vì thế ông không thể ngày ngày ở tít trên huyện thành được, đành phải thu xếp lấy một căn phòng nhỏ ngay tại nông trường để tiện bề giám sát.
Diện tích của nông trường Thanh Phong tuy rộng lớn, lại có sẵn mấy khu nhà trệt, ông cũng rất muốn dọn dẹp mấy căn nhà kho bỏ hoang bên cạnh để lấy chỗ ở, nhưng nếu làm vậy thì ít nhiều cũng phải coi là một công trình cải tạo sửa chữa rồi.
Thời buổi bây giờ người ta kỵ nhất là ra vẻ ta đây, đòi hỏi đặc quyền. Sức lao động của con người phải được dùng vào đúng nơi đúng chỗ. Hết cách, Chủ nhiệm Tôn đành phải tạm trú ở dãy nhà tập thể, chiếm luôn căn phòng đơn bé xíu rộng chừng sáu mét vuông nằm tuốt ở phía sát mép trái.
Và đó cũng chính là căn phòng đơn duy nhất hiện tại của nông trường Thanh Phong, vốn dĩ trước đây được dùng làm nhà kho chứa đồ.
"Khu ký túc xá của nông trường quy định cứ tám người một phòng. Các đồng chí nam có 20 người, sẽ chia làm ba phòng, trong đó hai phòng 7 người và một phòng 6 người. Các đồng chí nữ hiện tại có 12 người, tạm thời cứ chia đôi ra, mỗi phòng 6 người."
Chủ nhiệm Tôn tay cầm tờ danh sách đã chuẩn bị sẵn, đối chiếu từng người một với giấy giới thiệu thu được. Cứ phân bổ xong một người, ông kế toán già lại ghi chép rành mạch họ tên, quê quán, tuổi tác và số phòng ký túc xá của người đó vào cuốn sổ cái.
"Xong rồi, cậu họ Lý đúng không?"
Chủ nhiệm Tôn nheo mắt rà soát tên trên danh sách, dùng chiếc bút máy khoanh một vòng tròn đánh dấu, sau đó đưa cho người thanh niên một tờ biên lai và một cuốn sổ nhỏ màu xanh lục, rồi chỉ tay về phía đằng xa.
"Sáng mai đúng 8 giờ có mặt ở văn phòng xếp hàng để làm giấy chứng nhận ra vào. Lịch phân công công việc mỗi tuần cũng sẽ được dán ở bảng thông báo trước cửa văn phòng."
"Thời gian đầu, các cô cậu có thể dùng cuốn sổ tem phiếu này để đổi lấy nhu yếu phẩm sinh hoạt. Đây đều là tiền trợ cấp an cư của Nhà nước dành cho thanh niên trí thức, các cô cậu không cần phải bỏ tiền túi ra. Toàn là đồ tốt cả đấy, liệu mà giữ gìn cho cẩn thận, làm hỏng hay làm mất là không có phát bù đâu."
"Còn về tiền mặt hay tem phiếu quy đổi từ điểm lao động sau này, các cô cậu có thể mang đến cửa hàng bách hóa ngay trong nông trường để đổi, hoặc lên tận huyện mua cũng được, đồ trên huyện dĩ nhiên là phong phú hơn."
"Mỗi tuần cuối tháng sẽ có một chuyến xe chạy lên huyện Thương Xuyên. Phí đi lại hai chiều sẽ trừ vào mười điểm lao động, tuyệt đối không nhận tiền mặt. Thời gian cụ thể sẽ được dán trên bảng thông báo. Ai nộp đơn xin phép mà được thông qua thì có thể lên phố mua sắm, nhưng phải nhớ nằm lòng giờ giấc xe chạy về đấy nhé, tôi không rảnh mà lên đồn công an bảo lãnh người về đâu."
Chủ nhiệm Tôn xổ một tràng dài như súng liên thanh, cũng mặc kệ đám người bên dưới có lọt tai chữ nào hay không. Dù sao thì ở lâu ngày cũng tự khắc hiểu quy củ thôi, ông chẳng buồn phí nước bọt nói lại lần hai.
"Người tiếp theo."
"Sầm Du Ninh."
Phương Thu Phù đang đứng xếp hàng ngay sau lưng Sầm Du Ninh, các hắn một khoảng chừng bằng thân người. Nghe gọi tên, cô vô thức nhích nhẹ nửa bước lên phía trước, đầu óc vẫn còn đang mải mê tiêu hóa mớ quy định Chủ nhiệm Tôn vừa tuôn ra.
Chủ nhiệm Tôn chẳng muốn phải lải nhải nhắc lại mấy chuyện lúc nãy nữa. Ông nghĩ bụng, dù sao ở đây cũng chẳng ai bị điếc, cứ cách bốn năm người thì ông mới nhắc lại một lần là được rồi.
Chứ không thì khô cả họng mất!
Ông im lặng dò ngón tay theo danh sách, tìm đúng tên Sầm Du Ninh rồi khoanh tròn lại. Ông kế toán già bên cạnh lập tức đưa tờ biểu mẫu điền thông tin và một cây bút máy sang.
Sầm Du Ninh khom người nhận lấy bút, viết tên mình lên giấy.
Nét chữ hành thư của hắn cực kỳ đẹp mắt, ngòi bút lướt đi dứt khoát như chặt đốt tre, nét cuối cùng của chữ "Ninh" lại hất lên một đường sắc sảo, lạnh lùng.
Ông kế toán già nhận lại tờ giấy, xoay ngược 180 độ lại để đọc.
Nhìn rõ nét chữ ký, ông âm thầm tán thưởng trong lòng một câu: Chữ đẹp thật!
Sầm Du Ninh nhận lấy hai món đồ được giao, nhưng lại chần chừ mãi không chịu bước lên phía trước.
Sầm Du Ninh nhận lấy hai món đồ được giao, nhưng lại chần chừ mãi không chịu bước lên phía trước.
Hắn mím môi, lấy can đảm hỏi: "Chủ nhiệm cho tôi hỏi một chút, nếu như ở đây có người bị ốm thì phải làm thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)