Trong lòng cô cứ thấy là lạ, người em họ này của đại tẩu, giọng điệu nói chuyện, ánh mắt nhìn cô đều khiến cô rất khó chịu!
Xem ra, vẫn phải mau chóng dọn ra ngoài thôi.
...
Hôm sau cô bèn tính đi hỏi xem có chỗ nào cho thuê nhà không nhưng không ngờ vừa đến xưởng, giám đốc đã đi tới, sắc mặt nặng nề: "Tiểu Lâm, Xưởng trưởng Lục bảo cô qua đó một chuyến."
Trong lòng Lâm Kiều Kiều đánh thịch một tiếng, nhìn sang Vu Mỹ Tĩnh, vẻ mặt Vu Mỹ Tĩnh cũng đầy hoảng sợ.
Báo cáo thường niên hôm qua, hai người họ đã kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần mới nộp lên.
Đáng lẽ không thể có vấn đề mới đúng.
Trong lòng Lâm Kiều Kiều rối bời, bực bội vô cùng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều hiện rõ vẻ kháng cự.
Khổ nỗi người ta là xưởng trưởng, cô không thể không đi.
Bỏ đi, là núi đao hay biển lửa, đi rồi sẽ biết.
Lâm Kiều Kiều đến văn phòng xưởng trưởng, nói thật, cô đến xưởng năm năm rồi, đây vẫn là lần đầu tiên đến văn phòng xưởng trưởng.
Cô đứng một lát, đưa tay gõ cửa.
"Vào đi."
Giọng nói lạnh lùng trầm thấp của người đàn ông vang lên, trong lòng Lâm Kiều Kiều dâng lên cảm giác chua xót.
Cho dù từ trong tiểu thuyết đã biết kết cục của mình, đã rời đi năm năm nhưng cô vẫn không thể không buồn bã.
Khoảnh khắc này, cô dường như có thể hiểu được, bản thân trong tiểu thuyết vì sao khi nhìn thấy anh và nữ chính ở bên nhau lại phát điên hắc hóa như vậy rồi.
Lâm Kiều Kiều hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào văn phòng.
Lục Xuyên Hà đeo kính, ngồi trên ghế da màu đen, cô nhìn chiếc ghế đó, không khỏi hâm mộ, vẫn là làm xưởng trưởng tốt, ghế ngồi cũng cao cấp hơn của cô.
Cô mất năm năm mới được ngồi ghế gỗ, anh vừa đến đã ngồi ghế giám đốc.
Người so với người tức chết người.
Người đàn ông một tay cầm tài liệu, đầu ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, Lâm Kiều Kiều lại không nhịn được oán thầm, hút thuốc làm gì, hôi chết đi được.
May mà lúc ở cùng cô anh không hút thuốc.
Nữ chính thật thảm, ngày nào cũng phải ngửi mùi khói thuốc.
Trong lòng Lâm Kiều Kiều đột nhiên thấy cân bằng lại.
Trong lòng tuy oán thầm nhưng mặt Lâm Kiều Kiều vẫn đầy vẻ kính trọng: "Xưởng trưởng Lục, là báo cáo của tôi có vấn...”
Người đàn ông dập tắt điếu thuốc, ngước mắt lên, nhìn cô.
"Cô một mình làm báo cáo sao?"
"Không phải, đồng nghiệp giúp làm cùng, bởi vì một mình tôi làm không xong, sợ chậm trễ thời gian...”
"Cô ngay cả chút công việc này cũng làm không xong, không biết xấu hổ mà ngồi vị trí này sao?" Lục Xuyên Hà lạnh lùng lên tiếng.
Vẻ mặt Lâm Kiều Kiều cứng đờ, có phần cạn lời.
Dựa vào năng lực của cô, muốn xong trước lúc tan làm, quả thật là làm không kịp.
Dù sao cô cũng mới lên, còn chưa quen việc, phải vừa học vừa làm.
Sẽ chậm hơn những người khác một chút.
Giám đốc cũng nghĩ như vậy, mới để Vu Mỹ Tĩnh giúp cô.
"Tôi ghét người không có năng lực còn muốn chiếm giữ vị trí tốt, cô không thấy cô ngồi vị trí này là không công bằng với người khác sao?"
Tay Lâm Kiều Kiều siết chặt: "Hiện giờ quả thật tôi không hoàn thành được nhiều công việc như vậy nhưng tôi cũng đang nỗ lực học hỏi, không làm vướng chân mọi người...”
"Nhà máy của chúng ta không phải trường học, không phải nơi bỏ tiền mời cô đến để học."
"Tôi cho rằng cô không thích hợp với công việc này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)