Gió trong đại viện thổi tới thổi lui, lúc này Tô Nhân không biết mình đã trở thành đề tài bàn tán của mọi người, mà còn là loại không mấy hay ho.
Mãi đến Chủ nhật, Tiền Tĩnh Phương nghỉ ở nhà, ăn sáng xong không lâu thì thấy một nhóm người ùa vào nhà.
"Tĩnh Phương!"
"Nghe nói nhà cô có Thừa An... ai đến vậy?" Mọi người đều hiểu, chỉ cần một ánh mắt là đủ.
"Ông nhà cô hồ đồ rồi! Một đứa nhà quê chân lấm tay bùn cũng muốn leo lên nhà các người? Nghĩ thế nào vậy!" Vợ của lữ đoàn trưởng lữ đoàn 6, người mặt vuông, ngũ quan to là Doãn Chi Yến, giọng nhọn hoắt chê bai một câu.
Con gái bà ta là Tân Mộng Kỳ phụ họa, cười ngọt ngào nhưng trên mặt lại có chút buồn phiền: "Cô Tiền, cô thực sự muốn anh Thừa An cưới người đó sao?"
Tâm tư thiếu nữ đều thể hiện trên mặt, Tiền Tĩnh Phương biết tâm ý của cô con gái nhà họ Tân, bà không có ý kiến gì nhưng con trai mình...
"Thừa An vẫn còn nhỏ, không vội nói đến những chuyện này." Trong lòng không muốn nhưng lúc này bà không thể oán trách trước mặt người ngoài.
"Ha ha, cũng đúng."
"Nhà cô Thừa An phải chọn thật kỹ."
Tân Mộng Kỳ chớp mắt, nhìn quanh nhưng không thấy con nhỏ xấu xí trong truyền thuyết, con gái của tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 3 của đoàn đặc chiến, Tôn Nhược Y bên cạnh kéo tay áo cô ta, nhẹ giọng an ủi: "Mộng Kỳ, yên tâm đi, người đó chắc chắn không đẹp bằng cô, hôm qua bà Hầu không phải đã nói rồi sao, xấu lắm, Cố Thừa An sẽ không thích cô ta đâu."
"Hừ." Tân Mộng Kỳ khẽ hừ một tiếng, lòng kiêu hãnh của con em trong đại viện lại trỗi dậy: "Cô nói đúng, tôi lo lắng một đứa nhà quê làm gì! Anh Thừa An sao có thể thích cô ta."
Tô Nhân không biết sự náo nhiệt ở tầng dưới, lúc này cô đang ở trong phòng trên tầng hai, vừa xem sách toán mình mang đến một lúc, vừa định xuống tầng giúp Ngô thẩm.
Hôm nay cô mặc bộ quần áo thứ ba mà Tiền Tĩnh Phương đưa, một chiếc áo đối khâm cài khuy hoa mai kẻ ô làm bằng vải bố dệt trơn màu đỏ. Vì màu sắc tươi tắn, sau khi may xong cô vẫn chưa mặc, hôm nay Ngô thẩm nhắc đến, Tiền Tĩnh Phương mới bảo cô thay ra thử.
Lúc này, tầng dưới nhà họ Cố rất náo nhiệt, Tô Nhân vừa xuống cầu thang đã thấy không ổn. Nhìn có đến bảy tám người, đang nói chuyện rất nhiệt tình, mọi người nghe thấy tiếng động trên cầu thang, ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một cô gái xinh xắn đi xuống cầu thang.
Hai bím tóc đen nhánh bóng mượt buông trên vai, khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, mặt trái xoan, ngũ quan kiều diễm, đặc biệt là đôi mắt và lông mày rất đẹp, đôi mắt hạnh long lanh như nước, như thể biết nói, đôi môi hồng hơi mím, đúng là một vẻ đẹp kiều diễm.
Cởi bỏ chiếc áo xám đã giặt đến bạc màu, thay vào chiếc áo kẻ ô màu đỏ bó eo, mặc quần dài ống thẳng màu đen, cả người vừa kiều diễm vừa xinh đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
