Việc duy nhất phù hợp với việc ôn thi của cô và có thể kiếm tiền chỉ có tiền nhuận bút.
"Đồng chí, bây giờ còn báo nào không?"
Nhân viên bưu điện không ngẩng đầu lên, khó chịu nói: "Chỉ còn báo Nhật báo tỉnh, tờ cuối cùng."
"Bao nhiêu tiền một tờ?"
"Tám xu."
Tô Nhân thầm kinh ngạc, giá cả thật đắt, có thể ăn một bát mì chay ở tiệm ăn quốc doanh rồi, mười chín năm nay cô chỉ ăn ở tiệm ăn quốc doanh một lần, là lúc ông nội dẫn đi vào sinh nhật mười tám tuổi: "Vậy tôi mua một phần."
Mang theo tờ Nhật báo tỉnh duy nhất rời đi, Tô Nhân mở ra xem ngay trên đường, tầm mắt nhanh chóng di chuyển, quả nhiên ở góc dưới bên phải nhìn thấy thông tin tuyển bài, trên đó có chủ đề tuyển bài và địa chỉ gửi thư.
Vậy là ổn rồi!
"Đồng chí, số báo này đã bán hết rồi." Anh ta liếc nhìn, trời ạ, thời buổi này ai cũng sùng bái quân nhân, không nhập ngũ cũng tìm mọi cách kiếm một bộ quân phục để mặc nhưng hai người này có thể kiếm được bộ quân phục mới như vậy, nhìn khí thế là biết không tầm thường.
"Đã bán hết rồi sao? Sao hai bưu điện đều không còn..." Hàn Khánh Văn không cam lòng hỏi lại.
"Đúng vậy, mười mấy phút trước một nữ đồng chí đã mua tờ cuối cùng."
Cố Thừa An ra hiệu cho Hàn Khánh Văn, hai người cùng nhau ra ngoài: "Thôi, đi tìm chỗ khác."
"Được, tôi đi hỏi thăm." Hàn Khánh Văn chuẩn bị chạy thêm một chuyến đến bưu điện phía đông thành phố, nghĩ đến điều gì đó, lại trêu chọc một câu: "Anh mau về nhà đi, gặp..."
Thấy Cố Thừa An liếc mắt không vui, anh ta nhịn cười: "Để ông già không chỉnh anh!"
Cố Thừa An ở nhà Hàn Khánh Văn ba ngày, sáng nay cuối cùng cũng bị Lưu Mậu Nguyên bắt về, thay ông già truyền lời, tối nay nhất định phải về nhà.
Cố Thừa An hiểu rõ mức độ chịu đựng của ông già, hôm nay đúng là phải về nhà lộ mặt, chỉ là nghĩ đến trong nhà có cái gì mà đối tượng hôn ước, trong lòng liền khó chịu.
Đạp xe đạp hai tám lao thẳng vào quân khu, gần đến căn nhà của mình, Cố Thừa An thấy phía trước có một bóng người quen thuộc, là Ngô thẩm giúp việc nhà, trong tay xách một túi vải, đã đi vào cổng.
Mà sau lưng bà là một bóng lưng gầy gò xa lạ, một tay xách túi vải, một tay cầm một tờ báo, chỗ gấp lại có hai chữ "Tỉnh thành." màu đỏ đặc biệt bắt mắt.
Tô Nhân và Ngô thẩm đi đến trước cửa nhà họ Cố, cô vừa định hỏi thăm tình hình sức khỏe của ông nội Cố thì nghe thấy tiếng chuông leng keng, có chút ngạo mạn và điên cuồng.
Quay đầu nhìn lại, cô thấy một chiếc xe đạp hai tám cao lớn lao đến trước mặt mình như gió thét, khoảng cách rất gần, gần đến mức cô có thể nhìn rõ đôi mắt lạnh lùng và đường nét cứng rắn của người đàn ông trước mặt.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cô, Cố Thừa An liếc nhìn người trước mặt, gật cằm với cô: "Tờ báo này đưa tôi xem."
Câu trần thuật, không có chút nghi ngờ nào.
Tô Nhân ngẩng đầu nhìn người đàn ông trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện trước mặt, thân hình cao lớn như núi, che khuất một vùng bóng râm, ngồi vắt vẻo trên chiếc xe đạp hai tám, lười biếng nhìn chằm chằm vào tờ báo trên tay cô.
Nhớ lại hôm đó anh đánh Hầu Kiến Quốc bầm dập mặt mày, lại nghĩ đến lời miêu tả về anh trong sách, Tô Nhân ngoan ngoãn đưa tờ báo cho anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


