Ngực Hàn Thành thắt lại, một cơn đau âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể. Một lần nữa, anh chỉ muốn tự tay mình trừng trị mụ đàn bà độc ác kia ngay lập tức.
Hàn Thành kéo con trai vào lòng, để cậu bé ngồi lên đùi rồi khẽ xoa đầu con đầy xót xa: "Bố xin lỗi, là lỗi của bố. Bố không nên gửi anh em con về đây. Bố đã biết chuyện quá muộn. Từ nay về sau, dù có chuyện gì xảy ra con cũng phải nói thật với bố nhé. Những việc khó khăn này cứ để người lớn giải quyết. Và con yên tâm, chuyện này sẽ không bao giờ lặp lại nữa đâu. Cả bố và mẹ sẽ luôn bảo vệ hai anh em."
Nghe những lời đó, Tô Tiếu Tiếu không cầm được nước mắt, cô đưa tay lau vội những giọt lệ đang lăn dài.
Rầm!
Triệu Tiên Phong phẫn nộ đập bàn khiến mấy chiếc bát nảy lên: "Cái mụ già độc ác đó! Hóa ra bà ta không sợ công an là vì bà ta không trực tiếp ra tay. Bà ta để mấy đứa cháu mình làm, nếu có bị truy cứu thì bà ta sẽ lấp liếm là trẻ con đùa nghịch không biết nặng nhẹ. Cùng lắm thì công an cũng chỉ nhắc nhở giáo dục qua loa. Loại người này cực kỳ lươn lẹo, lại còn mang cái mác gia đình có công với cách mạng, cảnh sát cũng khó mà làm gì được bà ta."
Đôi mắt sâu thẳm của Hàn Thành lóe lên một tia nhìn lạnh lẽo: "Không phải bà ta yêu quý nhất là hai thằng con trai sao?"
Hai gã con trai của bà ta cũng chẳng tốt đẹp gì, những "chiến tích" xấu xa chúng làm ra cũng không hề ít.
Triệu Tiên Phong ngẩn người: "Ý cậu là..."
Hàn Thành hơi khựng lại, anh không muốn nói những chuyện gai góc này trước mặt Tô Tiếu Tiếu vì sợ làm cô hoảng sợ. Nhưng vừa quay sang, anh đã thấy đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ của cô đang nhìn mình chằm chằm, cô đầy phẫn uất nói:
"Anh định làm gì? Thuê người đánh cho hai thằng con bà ta một trận để bà ta xót lòng à? Như vậy vẫn chưa đủ hả giận đâu! Mình còn phải đòi lại hết tiền bạc và đồ đạc của bọn trẻ nữa, không thể để mụ phù thủy đó hưởng lợi như vậy được!"
Kết quả kiểm tra cho thấy những vết bầm tím trên người Đoàn Đoàn tuy nhìn đáng sợ nhưng may mắn không thương tổn đến xương, chỉ có phần chân bị bong gân nhẹ. Tuy nhiên, Đậu Đậu bị nặng hơn, tay trái của bé bị rạn xương, cần phải bó bột để cố định một thời gian.
Vị bác sĩ nhìn Tô Tiếu Tiếu và Triệu Tiên Phong bằng ánh mắt đầy trách cứ: "Anh chị đánh con kiểu gì mà để ra nông nỗi này? Tôi có quyền báo cảnh sát đấy! Anh mặc quân phục mà sao ra tay tàn nhẫn thế? Những vết thương này không phải mới ngày một ngày hai, tôi có cơ sở để nghi ngờ các người bạo hành trẻ em lâu dài."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
