Ngày lành tháng tốt, luôn có những kẻ không biết điều đến làm mất vui.
Lưu Thủy Tiên chính là kiểu người không thể chịu nổi việc thấy Tô Tiếu Tiếu sống tốt. Cô ta tự hào mình là thân nhân liệt sĩ, bấy lâu nay giữ tiết thờ chồng, luôn tự mãn rằng nếu ở thời cổ đại, mình chắc chắn được dựng bia tiết hạnh.
Trong mắt cô ta, Tô Tiếu Tiếu chỉ là kẻ lười biếng, thích phù phiếm, lại còn từng nhảy giếng vì một thanh niên trí thức khiến danh tiếng mất sạch. Cả hai đều tốt nghiệp cấp ba, xét về nhan sắc, vóc dáng hay học vấn, cô ta thấy mình chẳng thua kém điểm nào. Thế mà Hàn Thành, cái anh chàng quân nhân trông có vẻ kiêu ngạo kia, lại chẳng thèm liếc mắt nhìn cô ta lấy một cái.
Lưu Thủy Tiên phun vỏ hạt dưa, hừ lạnh một tiếng. Cô ta đã không vui thì hôm nay ai cũng đừng hòng vui vẻ.
Tô Vệ Dân đang mặt mày hồng hào, nghe xong thì mặt đen lại như đáy nồi.
“Lưu Thủy Tiên, cô có ý gì hả? Ngày vui của con gái tôi, cô đến đây phá đám làm gì? Cút, cút ngay! Nhà tôi không tiếp loại người như cô!”
Các xã viên xung quanh cũng bất bình lên tiếng:
“Chẳng phải lúc biết đồng chí Hàn có hai con trai, cô cũng vội vàng đi xem mắt đó sao? Giờ ở đây nói mát cái gì chứ, thật là nực cười.”
“Đúng đấy, người ta chọn Tiếu Tiếu chứ không chọn cô, cô không được thì lại nói xấu người ta như thế. Ở nông thôn mình, cứ tổ chức tiệc rượu là coi như chính thức rồi, thiếu gì người chưa đăng ký ngay.”
“Người ta vợ chồng mới cưới đi đăng ký từ chiều qua rồi, cô ở đây lo bò trắng răng làm gì?”
Lưu Thủy Tiên đập nắm hạt dưa xuống bàn, đứng phắt dậy chỉ tay vào những người bênh vực Tô Tiếu Tiếu:
“Ai thèm chứ? Tôi nói sai câu nào à? Các người đúng là tóc dài mà não ngắn, tưởng ai cũng chưa từng gả cho quân nhân chắc? Dù chỉ là một binh tôm tướng nhỏ thì kết hôn cũng phải làm đơn xin, tổ chức phê duyệt mới được đăng ký. Hôm qua mà họ đăng ký được, tôi Lưu Thủy Tiên này, thề sẽ quỳ xuống dập đầu xin lỗi họ ba cái thật kêu!”
Tô Vệ Dân định mắng trả thì vừa lúc Hàn Thành bước xuống xe. Anh nghĩ thầm, có lẽ đồng chí Tô chưa giải thích rõ với gia đình, đúng là “việc tốt thường gian nan”.
Người lái xe là một thanh niên tóc húi cua tên Triệu Tiên Phong, bạn học thời quân y với Hàn Thành, hiện cũng là Đoàn trưởng. Anh chàng này vốn nóng tính, thấy bạn mình khó khăn lắm mới nhờ vả một lần để rước vợ về, đủ thấy Hàn Thành coi trọng cô dâu thế nào. Anh lập tức đáp trả đanh thép:
Hàn Thành đứng bên cạnh chỉ muốn giơ ngón tay cái tán thưởng cho cậu bạn, cái gã này đúng là trùm "chém gió". Sự thực thì chiếc xe này là xe của ông cụ nhà họ Triệu, anh ta mượn về để giúp bạn đón dâu cho oai, chứ chẳng có tổ chức nào sắp xếp ở đây cả.
Các xã viên nhìn nhau đầy nghi hoặc, sự chú ý bắt đầu chuyển hướng: Chẳng phải bảo là lính đi nghĩa vụ sao? Sao giờ lại thành "Chủ nhiệm" rồi? Nghe cái chức này có vẻ là quan lớn lắm đây!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


