Lý Ngọc Phượng đối với cô con gái thiếu tâm nhãn này vừa giận lại vừa thương.
Bà đưa tay chỉ trỏ vào đầu cô: “Làm gì có ai kết hôn mà không mua quần áo mới cho mình, lại đi mua cho cháu trai? Con làm như vậy Hàn Thành sẽ nghĩ con thế nào?”
Tô Chấn Hoa cũng có chút ngượng ngùng: “Đúng vậy Tiếu Tiếu, thằng bé còn nhỏ, quần áo người lớn sửa lại cũng mặc được. Em đi lấy chồng rồi mà còn cố lo cho nhà mẹ đẻ như vậy, Hàn Thành sẽ có ý kiến đấy.”
“Anh hai, anh xem Tiểu Bảo vui mừng cỡ nào. Cái này đáng tiền!”
Trương Xuân Anh trong lòng tràn đây thoải mái. Cô út nhà mình thực sự không tệ, có đồ tốt đều nhường cho Tiểu Bảo. Gả đi xa như vậy cũng thật đáng tiếc.
Lý Ngọc Phượng lườm cô: “Vậy ngày mai con mặc gì?”
“Mẹ, mẹ không phải có giấu một cái áo cưới màu đỏ sao? Con mua thêm một cái mới gọi là lãng phí. Cái áo đó không mặc thật sự sẽ bị mọt ăn đó nha.” Tô Tiếu Tiếu hết lời để nói. Sáng nay bà còn bắt cô mặc đi xem mắt cơ mà.
Lý Ngọc Phượng vỗ trán, suýt nữa thì quên mất chuyện này. Trước đây bà còn lo không biết bao giờ con gái mới lấy chồng để mặc, không ngờ chớp mắt đã có dịp dùng.
“Ôi cái trí nhớ của tôi! Con không nói là mẹ quên mất đấy. Bây giờ thời tiết đẹp, mẹ mang ra phơi nắng, ngày mai là có thể mặc liền.”
Tô Tiếu Tiếu nhớ đến mùi long não mà tê cả da đầu: “Mẹ đưa con, con giặt qua rồi mặc.”
Lý Ngọc Phượng không đồng ý: “Giặt rồi mất phom dáng, mặc không đẹp đâu con bé này.”
Tô Tiếu Tiếu: “Con chỉ ngâm qua nước thôi, khử bớt mùi long não là được, nha mẹ.”
Lý Ngọc Phượng không lay chuyển được cô, đành phải tùy cô: “Chỉ có con thích sạch sẽ, không biết tật xấu gì nữa.”
Từ khi con gái bị vớt lên từ giếng thì đặc biệt thích sạch sẽ. Ngay cả Tiểu Bảo cũng bị cô huấn luyện đến mức hở chút là chạy đi rửa tay, mặt cũng phải rửa cho sạch sẽ, rất “điệu đà”.
Công việc chuẩn bị cho một hôn lễ cấp tốc thực sự rất nhiều, nhưng vào thời điểm này, dù có tiền cũng không dám phô trương, lãng phí. Sơ suất một cái bị tố cáo thành phú nông tư bản, thì có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Tô Vệ Dân dù sao cũng là Đại đội trưởng, dẫn theo con trai và mấy thanh niên trai tráng trong đội sản xuất, chỉ trong một buổi chiều đã mua sắm xong những thứ cần thiết.
Địa điểm tiệc rượu đã có sẵn, đó là căn nhà cấp bốn gạch đất đơn giản. Phía trước dựng một cái lều làm mấy cái bếp đất và đặt mấy cái nồi to là thành nhà bếp. Hơn chục cái bàn gỗ cũ kỹ, mỗi bàn đặt bốn cái ghế dài. Nồi niêu xoong chảo cũng đầy đủ hết. Đây là nhà ăn lớn còn sót lại từ thời ăn chung nồi, nơi tổ chức tất cả hôn sự, tang lễ trong thôn.
Họ mua một con heo và mấy con cá từ đội sản xuất, thêm mấy món rau xào, rồi bày lên một ít kẹo mừng, bánh quy và hạt dưa Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu đã mua. Thế cũng đã là một bàn tiệc cực kỳ thịnh soạn trong thời đại này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)