Đường Bao vẫn luôn đứng bên cạnh, háo hức chờ chị may áo, đợi đến khi áo may xong, Tô Mạn thì kéo cô bé đi thử đồ. Mặc chiếc áo màu hồng, tóc được buộc thành hai chùm nhỏ hai bên rồi cài nơ lên, cô bé vốn đã xinh xắn nay càng thêm trong trẻo, đáng yêu. Hàng mi dày cong vút như chiếc quạt nhỏ phủ lên đôi mắt to tròn long lanh như hai quả nho, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.
Tô Mạn lấy mảnh gương vỡ cho cô bé soi: "Đường Bao vừa xinh đẹp, đáng yêu lại ngoan ngoãn, nhất định sẽ được các bạn nhỏ yêu quý, em phải tự tin lên nhé."
Đường Bao rất thích quần áo mới và nơ buộc tóc mới, cô bé cười ngọt lịm, để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ trên má, trông càng thêm đáng yêu.
Nhìn mặt trời bên ngoài, đoán chừng đã hơn bốn giờ chiều, Tô Mạn không chần chừ một giây, dẫn Đường Bao đến cung tiêu xã của công xã, mua tám mét dây thun. Mua một lúc nhiều như vậy, đến nỗi cô bán hàng cũng nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ. Ngoài dây thun ra, Tô Mạn còn mua nửa cân kẹo sữa, cô bóc hai viên, mỗi người một viên.
Ăn viên kẹo sữa ngọt lịm, gương mặt nhỏ nhắn của Đường Bao ửng hồng vì phấn khích. Khi quay về đội sản xuất Đại Liễu Thụ, lúc đến gần trường học, đám trẻ vẫn đang nô đùa ầm ĩ ở đó.
Tô Mạn buộc sợi dây thun vào hai thân cây lớn, rồi bắt đầu rủ Đường Bao cùng nhảy. Cô nói với cô bé: "Chị nhảy không giỏi, em dạy chị nhé."
Đường Bao không vui như Tô Mạn tưởng tượng, ngược lại còn xua tay lia lịa. Mãi một lúc sau Tô Mạn mới hiểu ra, thì ra cô bé thấy tiếc, không nỡ dùng sợi dây thun mới tinh để chơi.
Tô Mạn dỗ dành cô bé: "Không cần phải tiếc đâu, mua là để cho em chơi mà. Nào, chúng ta chơi đi."
Dù gì Đường Bao cũng là trẻ con, chẳng mấy chốc đã quẳng nỗi tiếc sợi dây thun sang một bên, vui vẻ nhảy nhót. Rất nhanh, xung quanh họ đã có một đám trẻ con vây lại với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Đây là dây thun thật đấy, bình thường chúng nó toàn chơi bằng dây cắt ra từ lốp xe, mà ngay cả loại dây đó cũng hiếm khi có được.
Trong ánh mắt ngưỡng mộ của đám bé gái còn có một tầng ý nghĩa khác, đó chính là bộ quần áo mới và chiếc nơ buộc tóc màu hồng xinh xắn của Đường Bao. Bọn chúng chưa bao giờ có được bộ quần áo nào đẹp như thế.
Lần đầu tiên nhận được nhiều ánh mắt ngưỡng mộ đến vậy, mắt Đường Bao sáng lấp lánh, trong lòng tự hào vô cùng.
Có một đứa trẻ háo hức hỏi: "Chị Tô Mạn ơi, chúng em chơi chung với Đường Bao được không ạ?"
"Không chê đâu ạ." Đám trẻ nhao nhao nói.
Tô Mạn rất hài lòng, nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Cô đã quan sát thấy trong đám trẻ này có một cô bé là người cầm đầu, bèn gọi cô bé đó ra một bên, lén nhét vào tay cô bé một viên kẹo sữa. Cô bé này lém lỉnh vô cùng, lập tức hiểu ra viên kẹo này là cho riêng mình, vội vàng nhét vào túi giấu kỹ. Tô Mạn cười nói: "Em có thể dắt Đường Bao chơi cùng được không, các em chơi gì cũng rủ em ấy với nhé, nếu có ai bắt nạt em ấy thì phải báo cho chị ngay. Nếu em làm tốt, sẽ có kẹo sữa làm phần thưởng."
Cô bé kia lập tức khuất phục trước viên kẹo sữa, vội nói: "Chị Tô Mạn, em có thể dắt Đường Bao chơi cùng, cũng không để bạn nào bắt nạt em ấy đâu ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

